Tác Giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

  • Ta Chính Là Một Cô Nương Như Thế

    Ta Chính Là Một Cô Nương Như Thế

    Tên khác: Con gái là thế đó
    Thể loại: Cổ đại, hài, cung đấu nhẹ, sủng, HE.
    Editor: Đào Sindy, Bé Củ Hành
    Tình trạng: 142 chương + n ngoại truyện

    Ngốc manh thật may mắn khi có phụ thân vô cùng cường hãn và một người mẫu thân chuyên bao che khuyết điểm. Đệ đệ quần là áo lụa luôn muốn lấy chính phòng.

    Dù bị người từ hôn ba lần nhưng vẫn bình tĩnh.

    Y phục hoa lệ, thắt lưng nạm vàng.

    Là người có tiền có quyền sao có thể ế phu?
  • Tạo Tác Thời Quang

    Tạo Tác Thời Quang

    Lại thêm một bộ ngôn tình vô cùng thú vị đến từ Nguyệt Hạ Điệp Ảnh - một tác giả khá nổi tiếng khi nhắc về thể loại này. Tạo Tác Thời Quang là một câu chuyện cung đình hầu tước, có chút hài hước, sủng văn xoay quanh cặp đôi Mỹ nữ giả bộ bệnh kiều và Thái tử điện hạ đương triều. Mời các bạn đón xem.

    Giới thiệu truyện:

    Trời giá rét, Thái tử được Bệ Hạ cưng chìu bị lật đổ sao?

    Không có.

    Ngày nóng, Trung Dũng Hầu phủ bị điểu tẫn cung tàng sao?

    *Điểu tẫn cung tàn: sau khi thành công thì quên ngay những người từng cộng tác, giúp đỡ mình, giống câu vắt chanh bỏ vỏ, qua cầu rút ván

    Không có.

    Một nữ chính khiến cho nhân vật phản diện nổi điên, một nam chính khiến cho vật hy sinh hận không thể tự sát tại chỗ, bọn họ gặp nhau, những người khác gặp tai họa.

    Nhân vật phản diện: Không, vui vẻ chỉ có các người, các người không nghĩ đến cảm nhận của ta.
  • Luận Kết Cục Của Việc Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong

    Luận Kết Cục Của Việc Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong

    Bạn đang đọc truyện Luận Kết Cục Của Việc Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh. Từ lúc bắt đầu có ký ức, Kỳ Yến có hai điểm bất mãn với bản thân.

    Một là cái tên không đủ uy vũ, hai là diện mạo còn không uy vũ hơn cả cái tên.

    Nhưng mà, hết thảy đều không hề ảnh hưởng tới việc cậu đi lên con đường tiểu bạch thỏ răng sắc thênh thang.

  • Hân Hoan

    Hân Hoan

    Editor: Muối
    Thể loại: Đam mỹ, hiện đại, showbiz, ấm áp, công bị trầm cảm biếng ăn x thụ yêu đời ham ăn, HE

    ★ GIỚI THIỆU ★

    Một người luôn lạc quan vui vẻ, một người luôn mang tâm sự, nhìn đời u ám...

    Hai con người cùng trải qua nỗi đau, bất hạnh, nhưng có người lại may mắn được yêu thương, vì thế luôn rạng rỡ như ánh mặt trời. 

    Người không may thì trưởng thành, tâm thái lạnh lùng, dễ dàng trầm cảm. Nhưng biết đâu, chỉ là phép màu dành cho người đó vẫn chưa tới?!!

    Án Đình: Cuộc sống chẳng có gì thú vị cả, sống thì khác gì chết chứ?

    Lê Chiêu: Được sống là hạnh phúc rồi mà.

    Thế giới nội tâm của Án Đình là một màu xám xịt, cho đến khi anh gặp được Lê Chiêu. Anh nghĩ, chắc cậu chàng này là người hoạt bát nhất thế gian, nếu không sao ngày nào cũng nhảy nhót tưng bừng trong lòng anh vậy?

    Rạng rỡ lạc quan x Chẳng hề vui vẻ.

    【Trân trọng sinh mệnh, tích cực hướng về phía trước, cố gắng nỗ lực để xã hội ngày một tốt đẹp lên】

    Review của Muối: (CÓ CHÚT SPOIL)

    Chiêu Chiêu là một cậu bé có tuổi thơ cơ cực, bị ba mẹ bỏ đói bỏ rét, bị bạo hành thậm tệ, và hiển nhiên không hề được yêu thương. Năm lên mười, một phép màu xuất hiện giúp em thoát khỏi căn nhà đáng sợ, cũng khi đó em mới biết rằng đó không phải ba mẹ ruột của mình. Năm lên mười, Chiêu Chiêu tới cô nhi viện, ở đây em có các anh các chị, các thầy cô, một tuần được ăn hai bữa đùi gà, được cho quần áo ấm, Trung Thu có bánh trứng muối, cũng vì phép màu này mà em luôn lạc quan tin rằng cuộc sống sẽ tốt hơn, chỉ cần mình tích cực hướng về phía trước.

    Dẫu vậy, tuổi thơ cơ cực buộc em phải trưởng thành trước tuổi, chẳng hề mè nheo hay có một sở thích cho riêng mình như các bạn đồng trang lứa; em bị ám ảnh bởi cái đói, đến mức chỉ cần có thức ăn là lập tức bỏ vào bụng; em ngoan ngoãn hiểu chuyện đến độ người ngoài nhìn vào không kiềm nổi mà thương xót.

    Án Đình cũng như Lê Chiêu, một chàng trai có tuổi thơ bất hạnh; nhưng khác với Lê Chiêu, chẳng có một phép màu nào xuất hiện trong suốt quãng ngày thơ ấu. Vì những chuyện từng trải qua trong quá khứ khiến tâm lý anh trở nên vặn vẹo, họ hàng nghĩ đến anh luôn đi kèm những hình dung từ đáng sợ nhất, coi anh như một ác ma trong thân xác con người. Án Đình sống những tháng ngày không mục đích, không có ý chí sống khiến việc ăn uống cũng khó nhọc. Cho đến một đêm anh thấy một cậu chàng chia nửa hộp mì xào và vài xiên thịt nướng cho một ông cụ vô gia cư bên đường, chỗ đồ ăn còn lại không đủ để lấp đầy cái bụng đói cồn cào, ăn xong cậu tiếc nuối trông về hàng quán xa xăm rồi lủi thủi bước vào bóng đêm. Hai mươi tám tuổi, phép màu lần đầu tiên xuất hiện, thắp lên ánh sáng cho cuộc đời tăm tối vô định của Án Đình, phép màu ấy mang tên “Lê Chiêu”. Từ đó hai con người tứ cố vô thân nương tựa vào nhau, chia sẻ cho nhau chút hơi ấm tình người giữa dòng đời khắc nghiệt xô bồ.

    Chiêu Chiêu mười tuổi được đón về cô nhi viện, Chiêu Chiêu hai mươi tuổi gặp được Án Đình, cho rằng anh là quý nhân ông trời phái tới. Một con người luôn được mệnh danh là ác ma như Án Đình, vậy mà trong mắt Chiêu Chiêu lại được gọi là “bé Phúc” với sự yêu thương và trân trọng vô ngần.

    Thoạt đầu có thể nhiều bạn đọc sẽ cảm thấy mệt mỏi bởi nhiều khi Chiêu Chiêu lạc quan quá, ngây thơ không biết gì. Nhưng càng đọc về sau sẽ thấy thực ra không hề, Chiêu Chiêu không hề ngây thơ, chẳng hề bạch liên hoa; một đứa trẻ từng chứng kiến những mặt tối tăm nhất của cuộc đời sao có thể ngây thơ được. Chiêu Chiêu khéo léo tránh né khi bị bạn diễn tán tỉnh muốn tạo tin đồn tình cảm, ra mặt khi thấy có người muốn hãm hại mình và bạn, sẵn sàng vung nắm đấm bất chấp thân phận thần tượng để bảo vệ Án Đình. Chiêu Chiêu hai mươi tuổi học được cho mình cách sống trong showbiz khắc nghiệt, em biết chịu đựng vì miếng cơm manh áo, nhưng vẫn sẵn sàng xù lông đứng ra bảo vệ bản thân cũng như bạn bè khi cần thiết. “Cùng lắm thì về mở tiệm mì.” 

    Hai nhân vật chính với bối cảnh u ám, nhưng đây lại là một câu chuyện rất đỗi ngọt ngào dưới ngòi bút dí dỏm của tác giả. Thông điệp trân trọng sinh mệnh, tích cực hướng về phía trước được truyền tải rõ ràng thông qua từng câu chữ. Vì tuổi thơ hai nhân vật không được yêu thương trọn vẹn nên trước tình yêu họ dè dặt cẩn trọng từng tí một, cũng bởi vậy mà tuyến tình cảm nhích từng bước chậm rãi, xen lẫn câu chuyện hai con người tìm về nương tựa nhau là hành trình lăn lội trong showbiz được quý nhân Án Đình phù trợ của Chiêu Chiêu. Một câu chuyện không cần phải động não nhiều, chỉ cần nếm trái ngọt của hai bạn trẻ.
  • Hoàng Thành Có Bảo Châu

    Hoàng Thành Có Bảo Châu

    Bạn đang đọc truyện Hoàng Thành Có Bảo Châu của tác giả Nguyệt Hạ Điệp Ảnh. Hoàng thành có ba bảo vật: ta, phu quân của ta, bà bà của ta.

    Tô Quý phu là phi tần được sủng ái nhất hậu cung, mà Thần vương, nhi tử của Tô quý phi cũng được đương kim thánh thượng đặt trong lòng bàn tay mà thương yêu.

    Phàm là những người đọc sách đều thầm cảm khái, đế vương sủng ái nào có dài lâu, còn nghĩ: hai mẫu tử này, sợ rằng tương lai kết cục sẽ không tốt đi đâu.

    Minh Cửu Châu, cô nương chuẩn bị trở thành Thần vương phi: Thật ư? Ta không tin.

    Thần vương trong mắt Cửu Châu: tiểu tiên đồng xinh đẹp thiện lương.

    Còn Thần vương trong mắt người khác: Con cưng chỉ biết ăn chơi của bệ hạ và sủng phi.

    Cửu Châu thường hay khó hiểu, vì sao người khác luôn nhìn nàng và Thần vương bằng ánh mắt "tiêu đời rồi" vậy, chẳng lẽ đây chính là vẻ mặt ghen tỵ ư?

    Ôi ôi, lòng dạ của đám người này bẩn thỉu quá.
  • Đừng Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong

    Đừng Trông Mặt Mà Bắt Hình Dong

    Tác Giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

    Editor: Súp Lơ Vị Bạc Hà

    Số Chương: 97 chương + 3 phiên ngoại

    Thể Loại: Ngôn tình, Sủng, Đô thị tình duyên, Ngọt, HE, Hiện Đại, Hài hước...

    Nhân Vật Chính: Nhan Khê & Nguyên DịchVăn án:

    Nhan Khê sinh ra được ông trời ban cho một gương mặt đặc biệt của nữ chính kịch cay đắng tình trường, ngay cả lão già bày sạp bói ở cửa sau tiểu khu nhìn thấy cô, đều phải lắc đầu thở dài thêm cảm khái, nữ oa này bộ dạng vẻ mặt khổ tướng, vận mệnh nhiều thăng trầm, đáng tiếc đáng tiếc.

    Nhan Khê:.....

    Tục ngữ nói, người không thể đánh giá qua tướng mạo, nước biển không thể dùng đấu để đong đếm.

    Nhan Khê cảm thấy, tuy rằng cô có một gương mặt nữ chính khổ vì tình, nhưng cô có một trái tim của nữ chính hài hước.

    - -------

    Góc Editor: 100 chương dài không?

    - ---> Không~~~ Là rất dài chương nào cũng hơn 2 nghìn chữ có khi lên tận 4 nghìn, edit muốn khùng luôn. Nhưng truyện hay lắm mọi người ơiiiiii

    (/- Д -)/~ ╧╧

    - -----------

    Đại khái văn án tác giả ghi không nhiều nên editor quyết định sờ boi một tí.

    Nam chính đẹp trai thông minh, có điều nói câu trước câu sau vả mặt bôm bốp. Ngoại hình hoàn toàn có vấp dáng của kẻ phản diện số 1, nữ chính lại có vẻ ngoài yếu đuối, nhu nhược, nên hai người đi đến đâu cũng bị dân tình phản đối là không phù hợp:)))

    Nhưng chỉ có nữ chính mới biết anh dịu dàng, chu đáo đến mức nào.

    Tính cách của nữ chính rất phong phú, tài giỏi, nhất là trong phương diện ăn nói, rất có năng khiếu vuốt mông ngựa lấy lòng người khác:v

    Truyện này tui đọc thấy rất hay rất dễ thương, hai anh chị tung hứng tấu hài làm tui cười xỉu lên xỉu xuống.

    Các tuyến nhân vật phụ đều có mỗi câu chuyện riêng, từng tình tiết đều đề cập rất đa dạng muôn màu, ấm áp có, tiếc nuối có. Ngay cả nhân vật qua đường tác giả cũng miêu tả cuộc sống của họ rất sinh động. Ngoài những phút cười nghiêng ngả thì cũng có những khoảnh khắc khiến ta nhưng đọng, cứ như bản thân đã trải qua hay từng nhìn thấy đối với một ai đó vậy.

    Tác giả viết truyện rất chắc tay, tính cách nhân vật rất riêng, rất đặc biệt, thể loại nhẹ nhàng không có ngược tình cẩu huyết blah các thứ, ngọt toàn ngọt, không có nhân vật phản diện, não tàn nào ở đây cả, nếu có chắc là hơi ngu một chút thôi hihi.

    Người khác luôn đem Nguyên Dịch và Tống Triều so với nhau. Hai người dường như có một điểm xuất phát chung. Nguyên Dịch được sinh ra là ngoài ý muốn, trong gia đình có ba có mẹ, nhưng lại không nhận được tình thương từ họ, chịu nhiều bất hạnh tủi thân từ nhỏ, Tống Triều được sinh ra từ một tiểu tam thượng vị, bị người nhà dè bỉu khinh thường. Nhưng cuối cùng Tống Triều vẫn bại trận trước Nguyên Dịch, không phải hắn là nam phụ mà mất đi hào quang, mà hắn quá mức khao khát được người khác công nhận tài năng, mong được rửa sạch cái thân phận "con của tiểu tam" mà đánh mất đi sự sáng suốt của mình.
  • Tạo Tác Thời Gian

    Tạo Tác Thời Gian

    Giới thiệu:

    Trời lạnh, Thái Tử được bệ hạ sủng ái rơi đài sao?

    Không có.

    Trời nóng, Trung Dũng Hầu phủ bị vắt chanh bỏ vỏ (1) sao?

    (1) Vắt chanh bỏ vỏ: Dùng người, bòn rút hết sức lực, trí tuệ đến khả năng, thì ruồng bỏ, phế truất không thương tiếc, ví như quả chanh vắt hết nước thì vứt bỏ vỏ đi.

    Không có.

    Một nữ chủ làm cho vai ác phải nổi điên, một nam chủ làm cho pháo hôi (2) hận không thể đương trường tự sát, bọn họ tương ngộ (3), chính là những người khác gặp tai nạn.

    (2) Pháo hôi: nhận vật hi sinh, làm nền cho nhân vật chính

    (3)Tương ngộ: gặp nhau

    Vai ác: Không.....vui sướng chỉ có các ngươi, các ngươi chưa bao giờ nghĩ tới cảm thụ của ta.