Thị Tửu Cật Trà

  • Doanh Doanh

    Doanh Doanh

    Bạn đang đọc truyện Doanh Doanh của tác giả Thị Tửu Cật Trà. Thôi chết! Vô tình nhìn thấy cảnh hotboy lớp bên bị cắm sừng, phải làm sao đây?

    Diệp Tri Hòa trôi chảy mười sáu năm cuộc đời, chưa lần nào cậu lại hoài nghi vận may của mình như hiện tại.

    Tình cảnh éo le thế này lại bị cậu bắt gặp, nói như thế nào với người ta bây giờ?

    Mà không nói thì lại không có đạo đức quá không?

    Rốt cuộc có nên nói cho Lận Thâm rằng đầu hắn đang mọc cỏ* không?

    (*mọc cỏ: cỏ màu xanh lá => bị đội nón xanh, hay còn gọi là bị cắm sừng)

    Lần đầu tiên, bằng trực giác cậu thấy mình khác với mọi người.

    Trong không khí chẳng có mùi gì, cậu cúi đầu cẩn thận ngửi ngửi chính mình.

    Mùi hoa oải hương. Là mùi bột giặt ngày hôm qua.

    "Tôi không ngửi thấy". Diệp Tri Hòa nói.

    Họ hôn nhau, một nụ hôn đầy vị kẹo.

    Gương mặt Diệp Tri Hoà ửng màu hồng nhàn nhạt, tai Lận Thâm cũng hồng lên, đẩy viên kẹo sang miệng cậu.

    "Vị gì đây?". Hắn thấp giọng hỏi.

    Diệp Tri Hòa ngơ ngác, ngây thơ nhìn hắn.

    Lận Thâm nói: "Là vị của tớ trong miệng cậu đấy".
  • Bao Nhiêu Tiền Mới Chịu Bán Cho Ta?

    Bao Nhiêu Tiền Mới Chịu Bán Cho Ta?

    Văn án

    Tôi tên Kiều Tích, nhưng người yêu của tôi lại cứ gọi tôi "Bối Bối".

    Nghe tên giống như là con thú linh vật của Olympic ấy.

    Nhưng nghe tôi nói thế, người yêu tôi tỏ vẻ không vui, anh nói không phải ý đó.

    Bởi vì tôi không cho anh gọi tên như "Kiều Kiều" hay "Tích Tích", cho nên....

    "Bởi vì mấy cái tên kia khó nghe mà" tôi liền phản bác.

    Người yêu của tôi rất là bất lực, anh dúi đầu vào ngực tôi làm nũng, tóc cọ hết lên cổ tôi, "Thôi em im lặng cho anh nhờ"

    Hừ, được rồi, nể tình anh là người yêu của tôi đấy.

    Anh tiếp tục thủ thỉ: "Em là bảo bối của anh còn gì, vậy nên mới gọi là Bối Bối"

    "Thế sao không gọi Bảo Bảo luôn đi?"

    Đối tượng của tôi cười đến là gian xảo: "Bảo Bảo thì chỉ những lúc trên giường mới có thể kêu thôi nha."



    Anh cút liền cho em.