Trần Vị Mãn

  • Bạn Gái Cũ Mất Trí Nhớ

    Bạn Gái Cũ Mất Trí Nhớ

    Bạn đang đọc truyện Bạn Gái Cũ Mất Trí Nhớ của tác giả Trần Vị Mãn. Từ Vọng thình lình mất tích, nằm viện hơn tuần, đến khi tỉnh lại, cô gọi điện thoại cho bạn thân đầu tiên, bạn thân mừng rỡ rồi nói cho cô biết một tin dữ, cô ấy cho rằng cô dữ nhiều lành ít, nên đã giao con trai của cô đến chỗ cha ruột của nó, tức bạn trai cũ cô.

    Từ Vọng và bạn trai cũ chia tay đã hơn một năm, giấu anh sinh con.

    Cúp điện thoại, cô nhìn cái gì cũng thành hai màu đen trắng, cứ như sắp tận thế tới nơi.

    Đến khi bạn trai cũ bế con đến bệnh viện tìm cô, vì giữ mạng, cô mờ mịt nhìn cha con họ, hỏi y tá: “Bọn họ là ai thế?”

    Y tá: “Đây là con cô và cha của con cô đó.”

    Cô ngượng ngùng đỏ mặt, cúi đầu: “Cô đừng trêu chọc tôi, làm sao tôi có thể có chồng đẹp trai và đứa con đáng yêu như vậy.”

    Bạn trai cũ:…
  • Tam Hỏa

    Tam Hỏa

    Tên truyện: Tam hỏa

    Tác giả: Trần Vị Mãn

    Thể loại: Hiện đại, ngọt sủng, trâu già gặm cỏ non (nam hơn nữ 7 tuổi), duyên trời tác hợp, HE

    Editor: Trăng Hải Ly

    Độ dài: 50 chương chính văn + 2 ngoại truyện

    Nhân vật chính: Lâm Sân, Tống Tịnh Vãn

    Văn án:

    Tống Hoài Quân kém Lâm Sân một tuổi, nhưng lại có cháu gái vừa mới tốt nghiệp đại học. Cô gái này yên tĩnh, mềm mại như nước, mỗi lần gặp mặt đều lễ phép chào anh: “Chào chú Lâm ạ.”

    Mỗi khi như vậy, Lâm Sân đều bảo cô không cần khách khí, cháu gái nhỏ liền lắc đầu, giọng nói nghiêm túc bất thường: “Chú Lâm là bạn của chú nhỏ, xưng hô bình thường cháu thấy không hợp lễ nghĩa.”

    Mặc dù Tống Hoài Quân cũng thường xuyên nói với cháu gái nhỏ nhà mình: “Chú Lâm của cháu đâu phải chú ruột, không cần khách khí với anh ta.” nhưng hiệu quả đạt được không mấy khả quan.

    Cho nên Tống Hoài Quân ngàn vạn lần cũng không nghĩ ra hai người này có thể ở bên nhau.

    Cho tới một đêm khuya nào đó, anh mang bia đến nhà bạn tốt chuẩn bị tâm sự chuyện cuộc đời, ở cửa lại phát hiện đôi giày vô cùng quen mắt. Đi vào trong, quần áo rơi lả tả trên đất, đặc sắc hơn là một cái áo khoác màu hồng nổi bật.

    Cửa phòng ngủ đóng chặt, Tống Hoài Quân tức sùi bọt mép, đập cửa đùng đùng hét lớn: “Ông nội nhà cậu, Lâm Sân! Đấy là cháu gái tôi!”