Tác Giả Trúc Tự Thủy Cát

  • Tâm Sâu Tựa Biển

    Tâm Sâu Tựa Biển

    Editor: Didi

    Tác phẩm: Tâm Thâm Tự Hải (心深似海)

    Tác giả: Trúc Tự Thủy Cát (竹寺水吉)

    Thể loại: Đô thị tình duyên, tình hữu độc chung, ân oán tình cừu, HE...

    Độ dài: 84 Chương + 2 Phiên ngoại

    Nhân vật chính: Triệu Y Cách, Tòng Thanh Vũ

    Nhân vật phụ: Hạ Tri Thu, Triệu Y Ninh, Lương Mộng Hàm, Lương Bách Hàm, Lương Thư Hàm, Trịnh Khuynh, Hàng Vũ Tình, Kha Cảnh, Hồ Oánh, Trần Mộ Ninh...

    Văn án:
    Triệu Y Ninh: "Nói!! Ở bên người chị tôi lâu như vậy, cô đến cùng có mục đích gì? Có phải đối với Triệu thị có ý nghĩ gì đó không an phận, phải không?"

    Tòng Thanh Vũ: "Gia nghiệp to lớn của Triệu gia tôi không có hứng thú, nhưng mà—" cô nghiền ngẫm làm ý cười thêm sâu, "Chị của cô tuy lạnh lùng nhưng thật ra rất hợp ý tôi."

    Triệu Y Cách, thời gian làm cho nàng trở nên hướng nội, ngay cả trái tim đó tựa hồ cũng vậy dần dần giấu đi. Không nghĩ, gặp gỡ vị bác sĩ tim mạch kia, thần không biết quỷ không hay đã trộm đi vào lòng mình.
    Mối tình đầu đau đớn làm cho nàng không dám đơn giản nói lời yêu, cho nên nàng lựa chọn giấu mình trong lớp vỏ bọc mạnh mẽ. Chẳng qua, tình yêu phát triển với tốc độ lại quá nhanh. Thời gian dài chờ đợi, bác sĩ Tòng tốt tính cũng như thế lựa chọn ảm đạm rời đi.

    "Không cần đi." Triệu Y Cách giữ chặt Tòng Thanh Vũ đang xoay người rời đi.
    Tòng Thanh Vũ trầm mặc, hồi lâu sau, khóe miệng trào phúng cong lên, lạnh như băng nói: "Triệu Y Cách, tôi đã cho cô cơ hội, là chính cô không muốn thôi." Như vậy, cũng đừng trách tôi...
    Đêm hôm đó, Triệu Y Cách mới biết được, bình thường bề ngoài hiền hậu như ngọc, vừa phúc hắc lại vừa nhiệt tình...

    Nàng thật vất vả mới chấp nhận tình yêu một lần nữa, chẳng qua, sau đó chân tướng thật sự bị vạch trần, Triệu Y Cách mới phát hiện chân tâm của nàng bị giẫm đạp đến rối tinh rối mù.
    "Tòng Thanh Vũ, cám ơn cô đã khiến cho tôi đối với tình yêu hoàn toàn tuyệt vọng."
    Tòng Thanh Vũ, mặt tựa hoa đào, tâm sâu tựa biển. Mặt ngoài hiền hậu như ngọc đến cùng chôn dấu bí mật gì không thể cho ai biết?
    Chuyện cũ, âm mưu, đến cùng là ai bị tình cảm thao túng?
  • Càng Chơi Càng Lớn

    Càng Chơi Càng Lớn

    Tác Giả: Trúc Tự Thủy Cát

    Tựa Gốc: Trò Đùa Lớn Dần

    Tình Trạng chính văn: Hoàn - 102 chương

    Tình Trạng Bản Edit: Hoàn

    Editor: Esley (Trần Gia), cùng những editor khác được ghi tên trên từng chương

    Nội Dung: Hiện đại, hài

    Nhân Vật Chính: Diệp Vũ Trung, Tề Thấm Khải

    GIỚI THIỆU:

    Vào ngày lễ tình nhân, trong cơn say cô vì đùa giỡn với bạn bè mà ở giữa phố xá đông người thẳng tay tát vào mặt một cô gái xa lạ. Sau đó còn giả bộ như ""Không thể tin"" chỉ thẳng vào gã đàn ông đứng bên cạnh cô gái nọ rống to, ""Gã đàn ông này có cái gì tốt chứ?! Không phải cô từng nói cả đời này chỉ cần có tôi bên cạnh thôi sao?"" Rồi bày ra vẻ mặt tan nát cõi lòng bỏ đi.

    Hôm đó, cô nể mặt tình hữu nghị giữa hai bên gia đình, tuy bản thân cực kỳ không tình nguyện nhưng lại không thể không ra ngoài một lần gặp mặt người đàn ông ba mẹ cô giới thiệu. Trong lúc cô đang cực kỳ buồn chán thì bỗng có một nữ học sinh không biết từ đâu xuất hiện cho cô ăn một cái tát. Chưa từng có ai dám đối với cô như vậy, càng quá đáng hơn nữa là cô ta giữa phố xá đông người dám gán cho cô tội danh bội tình bạc nghĩa rồi phóng khoáng bỏ đi, khiến không ít người xung quanh vây lại xem cô.

    Diệp Vũ Trung sau khi tỉnh rượu thì chẳng còn nhớ chút gì về việc mình thẳng tay tát cô gái xinh đẹp kia như thế nào, tận cho đến một ngày cô gái xinh đẹp kia tìm tới tận nhà...

    Trải qua không ít phiền phức, Diệp Vũ Trung rốt cuộc hiểu được cô gái kia là loại người không dễ bị trêu chọc...

    ""Như thế nào? Lễ tình nhân hôm đó không phải cô nói muốn ở cạnh tôi cả đời sao? Quên rồi? Sao bây giờ ngược lại không muốn nữa?"" Tề Thấm Khải kề sát vào tai Diệp Vũ Trung, thổ khí như lan (Thổ khí như lan: câu đầy đủ là "Thổ khí như lan, phụng thân như ngọc" (吐气如兰, 奉身如玉): hơi thở tựa hoa lan, dùng để miêu tả bộ dáng hô hấp của mỹ nhân động lòng người. Lối miêu tả này có thể nói là hoa mỹ đến cực điểm.) ""Hay là hết thảy toàn bộ đều là do cô diễn kịch? Bất quá hôm đó cô diễn rất xuất sắc."" Khóe miệng cô cong lên nở một nụ cười tràn đầy châm biếm, đầu ngón tay lạnh lẻo giống như một con rắn len vào mái tóc dài của Vũ Trung, vừa nguy hiểm lại vừa yêu mỵ.

    Diệp Vũ Trung đầu tóc rối bù, cúi đầu ôm lấy đầu gối, không một mảnh vải che thân, run nhè nhẹ rúc vào một góc giường, đôi mắt tràn đầy sợ hãi cùng oán hận được che lấp dưới mái tóc đen. Cô thật hối hận, hôm đó đã đùa quá trớn...