Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 21: Trên đường đời có anh

TrướcTiếp
Anh biết không, yêu anh thật chẳng dễ dàng

Còn phải cần rất nhiều dũng khí

Có lẽ do ý trời, có nhiều lời chẳng thể nói ra

Chỉ sợ rằng anh sẽ cảm thấy gánh nặng

Trên đường đời có anh, dẫu có khổ một chút em cũng nguyện lòng

Cho dù gặp anh chỉ là để ly biệt

(Trên đường đời có anh[1])

[1] Tên của một bài hát Trung Quốc. Lời: Tạ Minh Huấn; Nhạc: Phiến Sơn Khuê Tư

Nỗi bi ai nhất của con người không phải là trải qua muôn vàn điều tốt đẹp rồi bỗng một ngày phải ly biệt, mà là khi vừa gặp nhau thì đã biết - rồi có một ngày sẽ phải ly biệt.

1.

Lục Dao là một cô gái rất thích văn hóa cổ đại Trung Quốc, năm nay hai mươi ba tuổi, đã từng đi qua hai mươi hai thành phố lịch sử nổi tiếng. Cô nói với tôi, cô yêu nhất chính là thành phố Tô Châu thanh tao, ưu tú, vốn định sẽ phải trải qua chuyến du lịch trăng mật khó quên nhất ở đó. Nhưng không ngờ, cô đã đợi đến năm hai mươi ba tuổi mà cuối cùng vẫn chưa thấy được người đàn ông mong chờ cùng mình đến Tô Châu.

Cô nói, bây giờ cô không muốn đợi nữa, cũng sẽ không đợi nữa, cô muốn đi Tô Châu, ngắm sơn thủy hữu tình, ngắm những khu vườn cổ kính nho nhã, cho dù một mình cũng được.

Thế là cô cố chấp đeo ba lô lên vai và đi du lịch đến thành phố Tô Châu.

Sáng sớm một ngày tháng Tám, trên đường cao tốc Tô Châu.

Mưa nhỏ lất phất bay, Lục Dao với dáng người mảnh khảnh khoác chiếc ba lô to, cầm chiếc ô trong suốt đứng bên đường. Dòng xe cộ tấp nập chạy qua chốc chốc lại bắn bùn lên chiếc váy màu xanh nhạt của cô, để lại những vết màu đen.

Cô quay lại nhìn chiếc xe phía sau, lái xe đang bận gọi điện thoại, sắc mặt lộ vẻ lo lắng, sốt ruột. Cô lại lấy điện thoại ra xem, lượng pin hiển thị chỉ còn một phần trăm, thông tin phát trên phần mềm gọi xe vẫn chưa hồi đáp, ngay sau đó, màn hình điện thoại đã đen sì. Cất chiếc điện thoại đã bãi công triệt để đi, Lục Dao nhìn nhìn màn mưa ngày càng dày trong không trung rồi quả quyết đưa ra quyết định - lừa một anh lái xe tốt bụng chở cô một chuyến.

Nhưng tốc độ xe chạy qua chạy lại như thế này khiến cho việc thực hiện “tà niệm” của cô càng lúc càng khó khăn. Cô nghĩ, cứ thử xem sao, cũng đâu có mất tí thịt nào, thế nên cô giơ hai tay vẫy vẫy xe. Nào ngờ có một chiếc xe Sedan màu xám bạc giảm tốc độ, dần dần tiến sát vào trong vạch dừng đỗ, cửa sổ xe hạ xuống, một lái xe nam nhìn cô từ xa. Vì ở khoảng cách khá xa nên cô chỉ thấp thoáng thấy người đó còn rất trẻ, cùng lắm chỉ ba mươi tuổi.

Cô chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, xác nhận người lái xe tốt bụng từ trên trời rơi xuống đó đang đợi cô. Không kịp nghĩ ngợi gì, cô nhanh chóng chạy đến. Trong làn mưa bụi, cô nhìn thấy khuôn mặt của anh ta, bằng gu thẩm mỹ hay đánh giá các minh tinh nam thì cô thấy anh ta không đẹp trai lắm, có điều hai mắt lại rất sáng, tuy không cười nhưng khóe miệng lại hơi cong lên rất thiện cảm.

“Có chuyện gì sao?” Giọng của người đàn ông rất bình thản, là giọng trầm thấp, bình tĩnh mà cô thích.

“Tôi có thể đi quá giang một đoạn được không?” Cô chớp chớp đôi mắt vô tội, kéo chiếc áo khoác ướt gần nửa cho anhta xem. “Mưa ngày càng to, áo của tôi sắp ướt hết rồi.”

Không hỏi quá nhiều, anh ta nói: “Lên xe đi!”

Nói lời cảm ơn xong, Lục Dao nhanh chóng bỏ chiếc ba lô trên vai xuống, cởi áo khoác ngoài ra rồi ngồi vào xe của anhta. Chiếc xe lăn bánh, hòa vào dòng xe cộ trên đường, cùng lúc đó, một hộp giấy giơ đến trước mặt cô. Cô rút một tờ khăn giấy lau nước mưa trên mặt, tờ khăn giấy mềm mại mịn màng, tỏa mùi thơm nhàn nhạt của hoa tử la lan, mùi thơm thanh mát, nhẹ nhàng, khiến cô càng có thiện cảm với người đàn ông bên cạnh.

Anh ta hỏi cô: “Cô muốn đi đâu, sao lại ở trên đường cao tốc thế này?”

Cô nói với anh ta: “Tôi muốn đi Tô Châu. Đã đặt xe du lịch rồi, nhưng ai ngờ xe bị hỏng giữa đường, điện thoại của tôi lại hết pin. Tôi đành phải chờ vận may, ai ngờ hôm nay may mắn được gặp anh…”

Nói đến đây, cô thấy người đàn ông ngoảnh đầu liếc nhìn cô, trong ánh mắt có chút tán đồng, có vẻ cũng cảm thấy cô đúng là may mắn.

“Tôi cũng đang trên đường đến Tô Châu, cô đến chỗ nào của Tô Châu?”

“Thật ư?” Cô vô cùng kinh ngạc và vui mừng. “Tôi chỉ cần đến Tô Châu là được, anh cứ đi ngang qua khách sạn giá rẻ nào là cho tôi xuống xe.”

Trên khuôn mặt của anh ta lộ rõ sự băn khăn. “Cô đến đây du lịch? Không đặt khách sạn trước?”

“Không ạ. Lúc đi du lịch, tôi không có bất cứ dự định hay bất cứ kế hoạch nào. Gặp khách sạn phù hợp thì dừng lại, thấy quang cảnh nào thật đặc biệt thì dừng chân ngắm, ngửi thấy mùi đồ ăn ngon thì nếm thử, lúc nào muốn rời đi là rời đi… Tôi cảm thấy kiểu du lịch như vậy mới thú vị.”

Anh ta lắng nghe cô nói, gật đầu tán thành: “Nghe ra thì đúng là thú vị. Có điều, cô thường xuyên tùy tiện lên xe người lạ như vậy sao? Cô không sợ gặp người xấu à?”

Cô lắc đầu: “Cuộc sống đâu giống như một bản tin pháp luật, cũng không phải là phim truyền hình, số lượng người xấu không cao như vậy đâu. Từ năm hai mươi tuổi, tôi đã bắt đầu đi du lịch, từng đi qua rất nhiều thành phố lớn với những tòa cao ốc chọc trời, cũng đi qua những vùng nông thôn hoang vu, vắng vẻ, chẳng phải tôi vẫn sống vui vẻ, khỏe mạnh đấy sao?”

Anh ta nhìn cô chăm chú, trong mắt phản chiếu nụ cười vui vẻ, khỏe mạnh và đồng tử trong vắt như nhìn thấy đáy của cô.

Cô lại nói: “Hơn nữa, kẻ xấu thường hoạt động ban đêm, giờ này chắc chắn đang nằm trên giường để ngủ bù. Những người lái xe ra khỏi nhà từ sáng sớm thế này nhất định là những người chăm chỉ, có chí tiến thủ.”

Anh ta không phủ nhận, khóe miệng không giấu được ý cười.

Cô lại hỏi anh ta: “Tại sao anh lại dám chở tôi? Anh không sợ tôi là kẻ lừa đảo, muốn hại anh hoặc lừa anh sao?”

Anh cười với vẻ phủ nhận, sau đó trả lời một câu rất hợp tình hợp lý: “Tôi là cảnh sát, nếu cô là kẻ lừa đảo, vừa khéo hôm nay tôi sẽ trừ hại cho dân.”

“Ặc. Cảnh sát sao?”

Lục Dao nhìn anh ta một một lượt từ trên xuống dưới, rồi lại nhìn từ dưới lên trên, cảm giác chiếc áo sơ mi kẻ ca rô anhta mặc rất giống giới nghệ sĩ, nụ cười tỏa nắng, nhìn thế nào cũng không thấy giống cảnh sát… Dù sao trong ấn tượng của cô, cảnh sát thường có dáng vẻ nghiêm túc, gương mặt đầy mâu thuẫn, lạnh lùng.

Cô không phủ định, nhưng hỏi lại: “Anh đang trêu tôi đấy à?”

“Trông tôi không giống cảnh sát ư?” Thấy cô nghiêm túc gật đầu, anh ta lấy thể cảnh sát từ trong túi áo huơ huơ trước mặt cô. “Tôi ở đồn cảnh sát Cô Tô, tối hôm qua đi làm nhiệm vụ, bây giờ trở về.”

Anh ta đúng là cảnh sát rồi!

Anh ta nói: “Tôi là Hình Viễn.”

“Chào chú cảnh sát, tôi là Lục Dao.”

Lông mày của anh ta khẽ giật giật, nhắc lại: “Lục Dao, thú vị thật!”

Cô ngẫm nghỉ tỉ mỉ từ “thú vị thật”, cái tên của họ đúng là có cảm giác CP[1], có vẻ cũng thú vị.

[1] CP: từ phổ biến trên mạng của giới trẻ, là viết tắt của từ “Coupling” có nghĩa là cặp đôi, xứng đôi.