Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm

Chương 30: Chương 4

TrướcTiếp
Hồi trẻ, chúng ta luôn cho rằng khi yêu một ai đó là phải toàn tâm toàn ý yêu người ấy, sáng sớm thức dậy mở mắt ra đến lúc tối đi ngủ nhắm mắt lại, người mà mình nghĩ đến, nhớ đến vẫn là người đó, mà người đó nghĩ đến, nhớ đến cũng tất nhiên là mình thì mới là tình yêu thật sự.

Tuy nhiên, trên thế gian này, một người thực sự yêu một người khác thật là khó, hai người thật lòng yêu thương nhau lại càng khó hơn.

Từ khi chuyện Ngô Sa Sa thích Mục Sơn lan truyền khắp trường, niềm tin vốn không đủ kiên định của Thanh Tuyết bắt đầu lung lay. Mỗi lần cô nhìn thấy Ngô Sa Sa đứng ở cửa lớp học đợi Mục Sơn, cả con người cô giống như bị ngọn lửa bén vào, từ đầu đến chân cháy rừng rực. Lúc đó, để thể hiện cho Mục Sơn thấy là cô tự tin và tin tưởng cậu, cô chỉ biết cúi đầu, giả vờ như mình đang chăm chú làm đề toán, tuy cây bút trong tay đã rạch nát tờ giấy mỏng.

Sau đó, mặc dù cảm thấy âm thầm lo lắng, bất an vì sự tồn tại của Ngô Sa Sa, nhưng cô vẫn không chất vấn Mục Sơn, cô chọn cách tin tưởng, tin tưởng vào tình yêu thật lòng giữa mình và Mục Sơn, tin rằng Mục Sơn chỉ coi Ngô Sa Sa là em gái. Nhưng Mục Sơn và Ngô Sa Sa ngày càng thân thiết, cô thường xuyên nhìn thấy bóng dáng hai người họ ở trong sân trường hay trên đường về nhà. Cô giả vờ không biết gì cả, giả vờ như mình vẫn rất vui, giả vờ như mình và Mục Sơn vẫn là cặp đôi hạnh phúc ngập tràn, chỉ khi mỗi tiết học trôi qua, nhìn Mục Sơn ngồi ở bàn trên, trong mắt cô khôngcòn nụ cười ngọt ngào nữa mà chỉ có nụ cười cay đắng nơi khóe miệng...

Nửa năm trôi qua như vậy, cuối cùng có một ngày, Thanh Tuyết không thể nào nhẫn nhịn được nữa.

Hôm đó, Thanh Tuyết nhìn thấy Mục Sơn chơi bóng rổ ở sân vận động, nhưng buổi tối cậu ấy lại không đến lớp ôn luyện. Giờ ra chơi, cô chạy đến sân vận động tìm Mục Sơn thì bất ngờ gặp Ngô Sa Sa bước ra từ phía sau bụi hoa.

Thanh Tuyết cười bước đến, hỏi: “Cậu có trông thấy Mục Sơn không?”

Ngô Sa Sa do dự giây lát mới cười, nói: “Không, cậu tìm cậu ấy có việc à?”

Cô không truy hỏi, chỉ cười nói: “Cậu ấy không đến lớp ôn luyện nên tôi lo cậu ấy có chuyện.”

Trên gương mặt của Ngô Sa Sa không có chút căng thẳng nào, trái lại thản nhiên nói: “Chỉ là một tiết ôn luyện thôi mà, cậu không nên suy nghĩ lung tung, có lẽ cậu ấy bận việc gì đó.”

Thanh Tuyết cười, gật đầu. “Ừ, có lẽ là tớ đã quá lo.”

Ngô Sa Sa không nói gì, ngăn không cho Thanh Tuyết bước vào bụi hoa. “Đến giờ học rồi, chúng ta vào lớp thôi.”

Thanh Tuyết ngoảnh đầu nhìn về hướng bụi hoa, ngay lúc này, cô rất muốn bước qua đó, xem có phải Mục Sơn đang ở sau bụi hoa không, nhưng cô không làm vậy, vì cô không muốn nhìn thấy dáng vẻ không thể chối cãi của cậu ấy.

Từ đó về sau, Thanh Tuyết không thể nào thuyết phục bản thân tin tưởng Mục Sơn nữa, cô chỉ biết cố gắng chịu đựng, nghĩ rằng chỉ cần nhẫn nhịn thì Mục Sơn sẽ dần dần hiểu được trái tim cô. Cô có thể cho cậu ấy thời gian, đợi cậu ấy thức tỉnh, cho dù sự chờ đợi này giống như một bát thuốc đắng khiến cô khó có thể nuốt trôi.

Đáng tiếc là Thanh Tuyết không những không đợi được đến lúc Mục Sơn tỉnh ngộ, mà còn tận mắt nhìn thấy cậu bạn dần dần rơi vào cạm bẫy dịu dàng của Ngô Sa Sa. Một hôm, trong giờ ra chơi của tiết ôn luyện buổi tối, một người bạn của Thanh Tuyết nói với cô: Tối hôm cuối tuần, cậu ta nhìn thấy Ngô Sa Sa và Mục Sơn đến quán karaoke, hai người hát hò rất vui vẻ, Thời khắc đó, Thanh Tuyết đã thực sự giận dữ.

Cô hẹn Mục Sơn gặp nhau ở bụi hoa trong trường. Tối hôm đó thời tiết rất lạnh, bên luống hoa vọng lại tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy Mục Sơn đang rảo bước chạy đến.

Cậu ấy ngồi xuống bên cạnh cô, hỏi: “Cậu tìm tớ có việc gì à?”

Cô nhìn Mục Sơn, đột nhiên hỏi: “Cậu thích Ngô Sa Sa rồi, phải không?”

Mục Sơn đờ người ra, cô nhìn thấy trong ánh mắt của Mục Sơn là sự do dự, cậu ấy thích Ngô Sa Sa, có lẽ chỉ là mộtchút hâm mộ, giống như khi thấy một cô gái xinh đẹp đi ngang qua, trong lòng đám nam giới bọn họ đều có chút xao động vậy.

Cậu nắm tay cô, cố gắng giải thích: “Tớ và Ngô Sa Sa không phải kiểu như cậu nghĩ đâu, bọn tớ chỉ là bạn bè thôi.”

“Bạn bè?” Cô cười lạnh. “Giống như chúng ta, cùng nhau ngồi ở đây ngắm trăng ư?”

“...” Mục Sơn im lặng không nói.

Cô tiếp tục nói: “Cuối tuần trước cậu và Ngô Sa Sa đi hát karaoke đúng không? Ba tháng trước, cậu và Ngô Sa Sa đều không đến lớp ôn luyện, hai người ngồi ở đây ngắm trăng đúng không?”

“Cậu...”

Cô ngăn lời nói dối sắp sửa buột ra khỏi miệng Mục Sơn, cười nói: “Không cần phủ nhận, hôm đó tớ nhìn thấy Ngô Sa Sa rồi, tớ hỏi cô ấy là cậu ở đâu? Cô ấy nói là không nhìn thấy cậu, nhưng ánh mắt lại tỏ ra rất căng thẳng, không ngừng liếc nhìn về chỗ này. Tớ biết là cậu đang ở đó, nhưng Ngô Sa Sa sợ tớ đi tìm nên ra sức kéo tớ vào lớp học... Lúc kéo tay tớ, lòng bàn tay cô ấy ướt đẫm mồ hôi.”

Mục Sơn im lặng một lúc lâu, sau đó mới nói: “Hôm đó, tớ và Ngô Sa Sa chỉ ngồi nói chuyện thôi, chủ đề cuộc nói chuyện đó là về cậu... Tại sao cậu luôn nghi ngờ này nọ, tại sao không tin tớ?”

Thanh Tuyết không ngắt lời giải thích của cậu ấy, thậm chí cô còn hy vọng lời giải thích đó có thể thuyết phục bản thân mình, để cô tin Mục Sơn chưa từng thích Ngô Sa Sa. Nhưng cậu ấy nói càng nhiều thì nổi oán giận trong lòng cô lại càng như cỏ dại mọc sau cơn mưa, phủ kín thế giới hoang vắng trong lòng cô.

Sau đó, cô nói: “Nếu cậu thật sự thích tớ thì sau này không được để ý đến cô ấy nữa, không được nói chuyện với cô ấy nữa. Cậu có làm được không?”

“Sao có thể thế được? Thanh Tuyết, cậu đừng có vô lý như thế được không?”

Cô thừa nhận mình khá vô lý khi làm khó cho người ta, nhưng cô không thể chấp nhận được thái độ từ chối thẳng thừng của Mục Sơn. Thực ra, chỉ cần cậu ấy có do dự một chút, chỉ cần cậu ấy băn khoăn suy nghĩ một chút, thì ít nhất cũng chứng minh phần nào là cậu ấy muốn thử làm vậy vì cô, cố gắng vì cô, nhưng cậu ấy đã từ chối thẳng thừng, từ chối rất kiên quyết.

Cô thực sự thất vọng, vì thất vọng mà cơn giận bùng lên khiến cô nói ra câu nói trái với lòng nhất trong cuộc đời mình. “Cậu đã không nỡ xa cô ấy như vậy thì chúng ta chia tay đi. Từ nay về sau, đừng bận tâm đến tớ nữa, cũng đừng nói chuyện với tớ nữa.”

Mục Sơn nắm tay cô càng chặt hơn, cô gắng sức hất ra nhưng không thể nào hất ra được.

Cô giận điên người, nhắm mu bàn tay của cậu ấy cắn mạnh một cái, cậu ấy đau đến cơ má giật giật nhưng vẫn khôngbuông tay cô ra.

Trái tim của Thanh Tuyết bỗng mềm nhũn vì sự kiên trì của Mục Sơn, nhưng đồng thời trái tim ấy lại dấy lên một cảm giác sung sướng của sự báo thù, sự không nỡ của cậu ấy khiến cô cho rằng mình càng có thểm cớ gây sự. Thế nên, Mục Sơn càng nắm tay cô chặt, khẩn cầu cô hiểu và tha thứ thì cô càng quyết tâm đẩy ra, rời đi không hề quay đầu lại.

Giờ tan học ngày hôm sau, Mục Sơn đứng đợi cô ở cổng trường, cô lặng lẽ đi lướt qua cậu. Cậu nắm lấy cánh tay cô, cô vẫn không nói câu nào, dùng sự im lặng tuyệt đối như muốn nói với cậu ấy rằng: Chúng ta đã kết thúc rồi.

Cậu ấy đến tìm cô rất nhiều lần, thậm chí còn hùng hồn nói rằng “mãi mãi yêu cậu, chỉ yêu một mình cậu”, tuy trong lòng cô rất vui sướng, nhưng cô vẫn không nhìn cậu ấy một cái nào.