Tác giả: Thương Nguyệt

Chương 7: Tử trúc

TrướcTiếp
Tháng ba ở Lâm An, tiết trời ấm lên nhưng còn vương hơi lạnh. Đêm ngả khuya, trên đường lạnh lẽo, thi thoảng mới có phu canh đi qua hô vang, tiếng hô kéo dài vọng vào trong từng con ngõ: “Cẩn thận củi lửa”. Hô dứt một câu đã đi rất xa.

Trong một tòa phủ sân sâu lầu cao, màn là trướng lụa lặng lẽ rủ xuống chiếc giường bằng gỗ tử đàn. Hình như cửa sổ không khép chặt, gió lùa vào khiến mấy móc câu vàng treo trên đầu giường khẽ lay động.

“Ối! Ối!” Giữa đống gấm vóc, đột nhiên thò ra đôi tay xanh xao, cào loạn xạ trên không, tiếng xuyến vàng va nhau leng keng, hòa cùng tiếng thở đứt quãng: “Đừng lại gần, đừng lại gần ta”.

“Sao vậy? Nhị phu nhân sao vậy?” Bên ngoài sảnh, ma ma nghe thấy động tĩnh, không kịp khoác áo, lật đật chạy ngay vào, thấy nữ tử ngồi thẳng dậy, mắt còn nhắm nhưng sắc mặt nhợt nhạt, hai tay cào loạn phía trước, bèn vội vàng giữ nàng ta lại, lên tiếng gọi: “Nhị phu nhân”.

“Lại mơ thấy ác mộng chăng?” Không biết bao lâu sau, thấy phu nhân định thần lại, từ từ mở mắt, ma ma mới thở phào hỏi.

Nữ tử được gọi là nhị phu nhân chừng hơn ba mươi tuổi, vừa tỉnh khỏi cơn mộng, thở mệt nhọc trong bóng đêm, rút tay về chặn lên lồng ngực, cảm giác tim đập dồn dập: “Lý ma ma, mau lấy cho ta một bát toan mai thang... ta khát quá”.

Lý ma ma ra gian ngoài, vừa mày mò tìm kiếm vừa thở dài: “Nhị phu nhân, mấy tháng nay phu nhân hay gặp ác mộng, tôi đi mời đại phu đến khám?”

“Để làm gì! Một năm nay tiền mời đại phu còn chưa đủ sao? Trị thế nào c