Tác giả: Fall Moon

Chương 35: Kế hoạch gặp sự cố (1)

TrướcTiếp
Đám cung nữ hậu cung rỉ tai nhau: “Lúc bệ hạ đang đợi nương nương, ngươi chớ dại mà cười nói hay động đậy khi chưa được phép!”. Tại sao à? Mọi người thử nhìn đám cung nữ, thái giám của Thảo Trang cung đi! Bọn họ đang nghẹn ngào khóc thầm vì bị trừ hai tháng lương lại vừa phải lau lau chùi chùi bàn ghế đến bóng lộn như gương trong tẩm cung hoàng hậu kia kìa!

Lúc này đây, hoàng đế cao cao tại thượng đang phê duyệt tấu chương trong tẩm cung bỗng hạ bút xuống, lạnh lùng nhìn những kẻ tội đồ đang chịu trừng phạt mà không chút động tâm. Hắn đứng dậy vung tay, xoa xoa khớp vai rồi lại ngồi xuống nhấp một ngụm trà nhàn nhã đến không thể nhàn nhã hơn. Đôi mắt hắn chợt ánh lên một tia lạnh lẽo khi ngoài cửa có người thưa:

– Bệ hạ… nương nương đã trở về!

Hắn gõ gõ những ngón tay thon dài lên mặt bàn, khóe môi cong cong một đường hoàn hảo đầy dụ hoặc những ai lỡ nhìn rồi cất giọng âm trầm:

– Các ngươi đã biết tội không biết hoàng hậu đi đâu sẽ có hậu quả gì chưa?

– Nô tài/ nô tì đã biết!- Một tập thể cùng run run đáp lời.

– Tốt!

Hắn đảo mắt nhìn khắp một lượt những con người đang lấm la lấm lét nhìn hắn. Hoàn hảo, giờ thì hắn trong mắt họ vừa có sự tôn sùng lại có sự sợ hãi rồi. Hắn khẽ cười, một nụ cười yêu mị, hoặc chúng liêu nhân rồi nói tiếp:

– Lần này trẫm coi như các người mới phạm lỗi lần đầu, lại có lòng hối lỗi nên giảm phạt còn trừ một tháng lương…

Cả đám đưa mắt nhìn nhau mừng rơn, lại nhìn hắn bằng ánh mắt sùng kính. Oa, bệ hạ thật nhân hậu nha!

– Có điều…- Hắn đập bàn cái rầm làm tim mọi người cùng nảy lên một cái thiếu điều muốn thủng ngực, cao giọng lạnh lùng nói- lần sau nếu trẫm hỏi mà còn nói không biết thì đừng trách trẫm độc ác! Để cho các ngươi không quên, các ngươi vẫn nên lau hết tất cả 18 phòng, 3 các, 2 đình viện ở Thảo Trang cung đi! Mau lui!

– Nô tài/Nô tì tuân… tuân mệnh!- Lại một tiếng đồng thanh như dàn hợp xướng đang tới đoạn thê lương nhất.

Cả đám bọn họ người nọ đưa mắt nhìn người kia ủy khuất nghẹn ngào không nói nên lời. Haiz, nào có phải họ cố tình bao che hoàng hậu mà quả thật hành tung của nàng như gió cuốn mây trôi, lang thang bất định quá đi. Nàng một thân khinh công trác tuyệt, đi lại thấy bóng không thấy hình, đến bệ hạ còn để nàng trốn thoát thì huống chi bọn nô tài bé nhỏ như họ đây!

Đang mang một bụng ấm ức lui ra, đám cung nữ thái giám bắt gặp nguồn cơ tai họa đang nép mình bên cửa len lén nhìn vào trong. Uy, hoàng hậu không những không chút hối lỗi mà có vẻ thích thú, tà tà cười gian là thế nào? Cả đám không phí mất một giây lập tức vù chạy té khói, trong lòng không ngừng gào thét không thôi. Oa a a, nương nương dễ thương của chúng ta bị bệ hạ đồng hóa rồi!!! Chúng ta số khổ a a a~~~

Thật ra… Dạ Thảo căn bản không để ý thấy bọn người đi lướt qua mình mang gương mặt ai oán. Nàng vẫn đang chìm trong tưởng tượng với kế hoạch của Ngôn Thanh. Hiện tại kẻ địch đơn thương độc mã, đúng là thời cơ tốt để tập kích. Nàng xốc lại hai cặp lồng tre đeo sau lưng, dùng hai ngón tay kéo khóe miệng mình cho giống đang cười rồi hí hửng bay vào phòng.

– Thừa Triết! Ta về rồi đây!!!

Hoàng đế anh tuấn trợn mắt nhìn nàng. Nàng mang tội trốn học, tội bắt nạt đại thần, tội bỏ hoàng cung đi không xin phép mà còn cười tươi phơi phới thế kia. Hắn nhíu mày đánh giá nàng. Áo hồng thướt tha, hài thêu hoa mẫu đơn xinh xắn, mặt hoa da phấn, mắt phượng long lanh, mày liễu nhướng cao cao, rõ ràng nàng cứ như thiếu nữ vừa đi gặp tình lang trong mộng về. Lại còn… nàng rõ ràng là thê tử của hắn mà không vấn tóc cao lại để xõa dài như gái chưa chồng. Nàng muốn mời ong gọi bướm hay sao!?

– Nàng… mái tóc nàng…

Thấy hắn nhìn chăm chăm tóc mình không chớp mắt, gò má nàng thoáng ửng hồng. Vừa giơ tay chỉnh lại trâm, nàng e thẹn hỏi:

– Thế nào? Hôm nay ta cài trâm ngài tặng, có hợp không?

Đôi mắt hắn mở to kinh ngạc. Đúng vậy, cây trâm kia chính là trâm định tình hắn tặng nàng trong đêm tân hôn. Hắn đích thân thiết kế, lại cho mời chế tác sư giỏi nhất làm ra. Dùng bạch ngọc làm thân, hồng ngọc làm mai hoa, phỉ thúy làm lá, hắn muốn tặng nàng một cây mai hoa trâm, ngụ ý nàng là đóa mai hoa trân quý của lòng hắn. Trong đêm hương lửa nọ, hắn đích thân cài nó lên tóc nàng. Sau đó, hắn chưa bao giờ thấy nữa.

Dĩ nhiên hắn làm sao thấy được! Nàng trân trọng nó còn hơn sinh mạng, không dám cài tóc mà gói cẩn thận giấu kỹ trong ngực áo. Nay tình thế cấp bách, vì để tìm cớ, nàng mới cài lên tóc. Dạ Thảo âm thầm cười trộm nhìn vẻ mặt ngượng ngùng của hắn. Lý do này chắc chắn sẽ làm hắn xiêu lòng, ha ha ha!

Quả nhiên, ánh mắt hắn dịu đi. Hắn dời mắt sang c