Tác giả: Mặc Hương Đồng Khứu

Chương 20: Chương 19

TrướcTiếp
Dương Dương (nhất)

Ngụy Vô Tiện úp sấp nằm nguyên đêm, suy nghĩ những năm vừa qua đến tột cùng đã có chuyện gì xảy ra với Lam Vong Cơ.

Sáng sớm hôm sau, mới mở mắt ra Lam Vong Cơ đã đi đâu không rõ, hắn thì nằm trên chiếc giường nhỏ, hai tay để bên hông, quy quy củ củ ép sát vào trong, dáng vẻ an phận thủ thường, cả người còn đắp chăn kín mít.

Ngụy Vô Tiện xốc chăn, năm ngón tay phải vùi vào tóc. Ngủ tới nửa đêm, cái sự vô lý và cảm giác sợ hãi không tên vẫn cứ còn mãi không phủi đi được.

Cửa gỗ tĩnh thất bị gõ nhẹ hai lần, giọng Lam Tư Truy ở ngoài vọng vào: “Mạc công tử? Ngươi đã dậy chưa?”

Ngụy Vô Tiện: “Còn sớm mà gọi ta làm gì?!”

Lam Tư Truy: “Sớm... Đã giờ Tị rồi.”

*giờ tị: Từ 9 ~ 11h sáng

Người nhà họ Lam đều làm vào giờ Mão nghỉ vào giờ Hợi, cũng quy luật đó, Ngụy Vô Tiện lại giờ Tị làm giờ Sửu nghỉ, muộn hơn nhà cậu ta hẳn một canh giờ. Hắn úp sấp cả đêm, eo hơi mỏi, nói: “Ta không dậy nổi.”

Lam Tư Truy: “Hửm, ngươi bị làm sao?”

Ngụy Vô Tiện: “Ta làm sao chứ. Ta bị Hàm Quang Quân nhà các ngươi ngủ đó!”

*nghĩa đen là ngủ, còn bóng bẩy thế nào thì tuỳ mng:)))

Tiếng của Lam Cảnh Nghi từ nơi xa hùng hổ vọng tới: “Ngươi lại nói bậy bạ gì đó, bọn này không thể tha thứ cho ngươi được. Ra đây!”

Ngụy Vô Tiện oan uổng nói: “Thiệt đó! Y ngủ với ta cả một đêm luôn! Ta không ra đâu, ta không có mặt mũi gặp người khác, sao các ngươi không bước vào đây đi.”

Người khác không thể tuỳ ý bước vào nơi ở của Hàm Quang Quân, bọn họ cũng chỉ đành kêu la ở ngoài. Lam Cảnh Nghi cả giận nói: “Thật là không biết xấu hổ nhục nhã! Hàm Quang Quân không phải đoạn tụ, y ngủ với ngươi?! Ngươi đi sang chỗ khác ngủ y còn cám ơn ông trời kìa. Dậy! Ngươi dắt con lừa kia đi mau, dạy nó cho tốt, ồn ào muốn chết!”

Nhắc tới vật cưỡi của hắn, Ngụy Vô Tiện vội lăn người bò dậy: “Ngươi làm gì lừa của ta rồi?! Ngươi đừng có