Tác giả: Tứ Nguyệt

Chương 3:

TrướcTiếp
Ở giữa dòng người đông đúc, một người đàn ông trung niên mập lùn đang ôm một cô gái trẻ tuổi đi ra từ trung tâm bách hóa. Hai người thân mật vừa nói vừa cười, hồn nhiên không biết nguy hiểm đang đến gần.

”Lão Đại, đã tìm được rồi.” Đàn em theo dõi đã lâu lập tức báo cáo.

”Rất tốt.” Tiêu Trung Kiếm lộ ra nụ cười lạnh lùng, dáng vẻ nghiêm túc rất ra dáng đại ca uy phong lẫm liệt, “Lão già kia lại dám cầm tiền của ông đây chạy loạn khắp nơi đi cua gái, đã vậy còn lẩn trốn để ông đây phải mất công truy tìm, lần này lão già đó nhất định phải chết.”

A Lê thật sự rất khâm phục lão Đại của mình, anh có thể nói một lèo những lời ngoan tuyệt như vậy mà lại mang theo cảm giác thần bí. Khả năng này có lẽ là được bồi dưỡng từ nhỏ với hàng loạt những vở hí kịch đi?

”Lão Đại, đã ra tay được chưa?”

Tiêu Trung Kiếm nhìn sang người đàn ông có dáng vẻ lịch sự bên cạnh, anh ta trông giống như một sinh viên Đại học, đeo mắt kính, da thịt trắng trẻo, khuôn mặt tuấn tú, quả thật không nhìn ra là người ở trong xã hội đen.

”Ừ!”

Thạch Lôi to con lập tức hành động muốn xông ra, lại bị A Lê vươn tay ngăn cản.

”Chờ một chút.”

”À!” Đã chuẩn bị xong từ lâu, cả tay thấy ngứa ngáy nhưng Thạch Lôi vẫn ngoan ngoãn dừng lại nhìn Tiêu Trung Kiếm.

”Lão Đại, muốn xử lão ta đến mức nào?” A Lê nhìn Thạch Lôi đang bẻ tay răng rắc chờ lệnh, ánh mắt anh ta tràn đầy hưng phấn lên tiếng hỏi. Có thể thấy được việc động thủ đánh người đối với kẻ dễ xúc động này mà nói, cũng chỉ đơn giản giống như việc tìm một món đồ chơi để đùa giỡn.

Aiz! Qua đây lại càng khẳng định thiên phú tận dụng nguồn lực và nhân lực của lão Đại, đào ra được tên to con này, bớt được không ít chi phí tổn thất.

”Sống dở chết dở.” Tiêu Trung Kiếm lười biếng nói, ánh mắt vẫn không rời khỏi máy chơi game cầm trên tay.

Anh là người biết chừng mực, sau khi dạy dỗ vẫn phải để cho đối phương còn lại một hơi tàn còn đòi tiền. Trừ trường hợp anh thực sự bị chọc giận, quyết định