Tác giả: Tứ Nguyệt

Chương 17:

TrướcTiếp
Không phải Kiều Kiều chưa từng cùng nam sinh đi đến rạp chiếu phim, khi còn học ở trường, xem phim gần như là thú tiêu khiển của cô mỗi ngày, nhưng chưa có lần nào đi lại phải chuẩn bị kỹ như lần này.

Rốt cuộc là phải mặc trang phục như thế nào mới đẹp đây?

Đứng ở trước gương ngắm nghía một hồi, cô thấy trên khuôn mặt phản chiếu trên đó không che giấu nổi nụ cười hạnh phúc.

Không ngờ ngày trước mình ghét Tiêu Trung Kiếm như vậy, mà hiện tại ngày nào cũng muốn ở cùng một chỗ với anh.

Tuy lúc nào anh nói chuyện cũng lạnh nhạt, nhưng lại luôn để lại ấn tượng thật sâu trong lòng người khác.

Ừm xem nào. . . . . . mặc hấp dẫn một chút cũng không tệ, có thể thấy bộ dạng anh chảy máu mũi cũng rất thú vị .

Đúng lúc này, chuông cửa vang lên.

Kiều Kiều nhìn đồng hồ treo tường một chút, mới có sáu giờ, người đàn ông này đến sớm vậy?

Cô chạy ra mở cửa, nhưng người bên ngoài lại không phải người mà cô đang đợi.

”Quản lý Diệp!” Tại sao lại là anh?

”Hi! Kiều Kiều, tôi có thể nói chuyện với em một lát không?”

”Nhưng tôi. . . . . .”

”Chỉ một lát thôi. Tôi vừa vào đây thấy đầu ngõ có một quán cafe, chúng ta qua đó nhé?.”

Kiều Kiều thầm nghĩ vẫn còn dư thời gian, vì vậy gật đầu một cái, “Được, anh đi tới đó trước đi, tôi đi thay quần áo rồi ra ngay.”

”Ừ.”

Kiều Kiều quay về phòng, cởi quần áo chỉ còn lại nội y trên người. Cả giường bày la liệt váy vóc mà cô vẫn chưa chọn được cái nào ưng ý để mặc đi xem phim hôm nay, thật là.

Khi cô vẫn còn đang lựa chọn thì bỗng nghe thấy bên ngoài xuất hiện một giọng nói khác.

Cô thoáng sửng sốt, không phải Tiêu Trung Kiếm đấy chứ?

Kiều Kiều yên tĩnh tập trung lắng nghe, quả nhiên đúng là tên đàn ông kia đang ở ngoài cửa sẵng giọng ——

”Anh là ai?” Giọng của Tiêu Trung Kiếm lạnh như băng ẩn chứa sự cảnh giác mãnh liệt, trực tiếp ép hỏi , “Không đi nhầm nhà đấy chứ?”

Người đàn ông này, sao có thể nói chuyện với quản lý Diệp như vậy? Kiều Kiều tiện tay khoác vội cái áo ngủ rồi xông ra.

”Trung Kiếm, sao anh tới sớm thế?”

Tiêu Trung Kiếm nhìn chằm chằm Kiều Kiều vừa đi ra, thân thể dưới lớp áo ngủ dài viền tơ như ẩn như hiện, tóc tai tán loạn, khuôn mặt ửng hồng, còn khẽ thở gấp.

Sao cô lại thở gấp? Là vừa làm chuyện gì đó nên mới thở gấp sao?

”Tôi không nên tới sớm ư? Tôi đến sớm nên đã phá hỏng chuyện gì à? Hay không biết chừng đã tới muộn rồi cũng nên?”

Cảm nhận được sự tức giận trong lời nói của anh, Kiều Kiều sửng sốt một chút, sau đó lại nhận ra sự nhục nhã cùng khinh bỉ trong ánh mắt anh dành cho mình, cô mới chợt hiểu hiểu ra.

”Chẳng lẽ anh cho rằng em vừa. . . . . .”

Cô còn chưa nói hết, Tiêu Trung Kiếm như con báo giận dữ lao vào đánh Diệp Hưng Thiên, chỉ một quyền đã làm cho đối phương ngã trên mặt đất.

”Tiêu Trung Kiếm, anh làm cái gì vậy?”

Tiêu Trung Kiếm ngồi trên người Diệp Hưng Thiên, bàn tay dùng sức túm lấy cổ áo anh ta, trừng mắt nhìn Kiều Kiều, “Nói cho anh ta biết quan hệ giữa em và tôi là gì?”

”Hai chúng ta làm gì có quan hệ chứ?” Cô liều mạng muốn kéo Tiêu Trung Kiếm ra khỏi Diệp Hưng Thiên, nhưng không hề có một chút tác dụng, không những thế còn để lỏng vạt áo lộ ra nội y hấp dẫn mới mua.

Nếu là trước kia, nhất định Tiêu Trung Kiếm sẽ cảm thấy rất hưng phấn, nhưng hiện tại khi nghĩ đến áo lót gợi cảm đó cô mặc không phải để cho anh nhìn, mà là cho người đàn ông khác hưởng thụ, sao anh có thể chịu đựng được?

Sắc mặt của Tiêu Trung Kiếm xanh mét, sau đó mang hết lửa giận trút lên người tình địch. Anh dùng sức đè mạnh xuống người Diệp Thiên Hưng làm anh ta kêu lên đau đớn.

”Tiêu Trung Kiếm, anh mau buông anh ấy ra đi! Rốt cuộc anh muốn thế nào?”

”Nguyên nhân em không muốn cho tôi là vì anh ta sao?”

”Em. . . . . . Anh. . . . . .” Cái gì mà cho hay không cho? Bây giờ là thời điểm để hỏi cái này hả? Hơn nữa cô đã thầm mến quản lý Diệp lâu như thế, dù hiện tại cô có thay lòng thì cũng không thể thừa nhận ngay trước mặt người ta được chứ, làm vậy quá mất mặt.

Tuy nhiên, đàn ông đã bị ghen tuông làm cho mờ mắt thì đâu nghĩ nhiều được như vậy. Tiêu Trung Kiếm rất cần Kiều Kiều xác nhận danh phận cho anh, anh muốn mình phải có danh phận mình nên có, chính là bạn trai của cô.

”Không trả lời tức là ngầm thừa nhận phải không?”

”Sao anh lại ngang ngược như vậy? Người ta là người văn minh, không chịu nổi được hành động thô lỗ này của anh đâu. Nếu anh làm anh ấy bị thương, em sẽ. . . . . .”

”Em sẽ thế nào? Muốn tính sổ với tôi à? Đã vậy tôi càng muốn làm anh ta bị thương, đè chết anh ta đấy?” Tiêu Trung Kiếm nghiến răng nghiến lợi nói, dùng lực toàn thân đè thật mạnh xuống người đàn ông bên dưới, trong lòng bị ngọn lửa ghen tị điên cuồng thiêu đốt.

”Tiêu Trung Kiếm, anh dám hành động vô pháp vô thiên như thế hả?”

”Có gì mà không dám? Em cho rằng tôi không dám sao?” Anh lạnh lùng nói: “Đừng quên em còn nợ tôi.”

”Nhưng quản lý Diệp đâu có thiếu nợ anh! Huống chi, em. . . . . em đã nói em sẽ chịu tránh nhiệm, anh còn muốn thế nào nữa? Mau thả anh ấy ra.”

”Kiều Kiều, em nợ anh ta bao nhiêu tiền? Đừng sợ, tôi sẽ giúp em trả.” Một màn anh hùng cứu mỹ nhân của Diệp Hưng Thiên càng thêm kích thích Tiêu Trung Kiếm.