Tác giả: Lữ Thiên Dật

Chương 9

TrướcTiếp
Sau khi lên lớp 12, Tô Bạch xung phong nhận dạy kèm cho Lâm Tiêu, mỗi ngày sau khi tan học đều đến nhà Lâm Tiêu làm bài tập cùng hắn, giảng đề cho hắn nghe.

Cha mẹ Lâm Tiêu sớm biết trong lớp của con trai có một học bá tên là Tô Bạch, vừa học giỏi lại hiểu chuyện, hai vợ chồng khi biết cậu và con trai mình là bạn tốt thì vô cùng vui mừng, khách khí với Tô Bạch cực kỳ, chạy trước chạy sau đi gọt hoa quả kiếm đồ ăn vặt.

Lâm mẫu nhân cơ hội giáo dục con trai: con cẩn thận học tập Tô Bạch người ta đi, đừng có từ sáng đến tối chỉ biết chơi.

Lâm Tiêu chỉ sợ mẹ mình một khi mở loa là sẽ nói không ngừng, vội vàng đáp: được được được.

Lâm mẫu cười híp mắt đưa cho Tô Bạch một trái táo mới gọt: lại đây, Tô Bạch, ăn táo tây.

Lâm Tiêu buồn cười: mẹ xem mẹ kìa, đối với con ruột cũng không tốt được như vậy.

Lâm mẫu ném cho con trai một cái liếc mắt, một tay cầm vỏ táo tây một tay cầm dao gọt hoa quả, quay đầu vào bếp xào rau.

Lâm Tiêu: …

Tô Bạch đưa quả táo còn nguyên vẹn cho Lâm Tiêu: cậu ăn quả này đi, tớ tự mình gọt ăn sau.

Lâm Tiêu hàm hồ nói nhanh một câu: để tâm đến con dâu còn hơn cả con trai.

Tô Bạch thật thà chớp chớp mắt: cái gì cơ?

Lâm Tiêu liếc cậu một cái: không nghe rõ?

Tô Bạch thành thật trả lời: ừ, cậu phát âm không rõ lắm.

Lâm Tiêu cười hắc hắc hai tiếng, nói từng chữ rõ ràng: tôi nói cậu cứ ăn của cậu, tôi ăn tôi sẽ tự gọt.

Tô Bạch nghiêng đầu, có vẻ rất nghiêm túc: không đúng, nghe không giống câu lúc nãy, có cái gì mà âu phục* cơ.( từ “con dâu” trong tiếng Trung là 媳妇, phát âm [xífù], Tô Bạch nghe không rõ thành [xīfú] trong từ 西服, có nghĩa là tây phục, âu phục)

Lâm Tiêu hừ lạnh: chính là câu đó, là tai cậu dùng không tốt thì có.

Tô Bạch không nói gì, ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa, dùng cái miệng nhỏ nhắn gặm gặm quả táo.

Ăn xong hoa quả, hai người vào thư phòng học bài.

Trên bàn phủ kín đủ loại sách bài tập, sách tham khảo, còn có hai cốc tráng men giống nhau như đúc, hai hàng chữ “Vì nhân dân phục vụ” giống nhau như đúc, hai Mao gia gia* giống nhau như đúc đang dùng ánh mắt kiên định nhìn về phía trước. (Mao Trạch Đông, ở đây là chỉ hình ảnh Mao chủ tịch được in trên cốc của hai bạn)

Lâm Tiêu giải đề được một lúc, ngước mắt lên liền nhìn thấy hai chiếc cốc tráng men, suy nghĩ một lát, chọt chọt Tô Bạch: ê, cậu xem này.

Tô Bạch đưa tay đẩy kính mắt: sao vậy?

Lâm Tiêu cười xấu xa: cốc này của hai người chúng ta còn ẩn giấu ý nghĩa khác, đoán đi, hai chữ.

Tô Bạch ngẫm nghĩ một lát: cách mạng.

Lâm Tiêu nghẹn một chút: không đúng, là từ hình dung quan hệ giữa hai người.

Tô Bạch trôi chảy trả lời: chiến hữu.

Lâm Tiêu nhất thời xụ mặt xuống: …

Là tình nhân! Tình nhân a a a! Là cốc tình nhân a a a!

Tô Bạch cười đến có chút đắc ý: thế nào, tớ đoán đúng rồi chứ?

Lâm Tiêu bất lực túm túm tóc của mình: đúng đúng đúng, cậu nói gì cũng đúng!

Mk, bệnh thần kinh!