Tác giả: Lữ Thiên Dật

Chương 27

TrướcTiếp
Hai người kích động ôm nhau một lúc.

Lâm Tiêu thỉnh thoảng lại cúi đầu hôn nhẹ Tô Bạch.

Chờ nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng có thể hôn đến miệng, cảm thấy hôn bao nhiêu cũng không đủ.

Trong phòng ngủ yên tĩnh chỉ còn sót lại tiếng nước ám muội, trong bóng tối trở nên đặc biệt rõ ràng trêu chọc thần kinh người khác.

Tô Bạch vừa nghênh đón Lâm Tiêu hôn môi, vừa dè dặt cẩn thận nhích nửa người dưới sang bên cạnh, nhưng chỉ cần vừa mới dời đi một chút Lâm Tiêu sẽ lập tức lại dán sát vào, biến hóa rõ ràng trên cơ thể không có cách nào che giấu, thứ cứng ngắc nóng hừng hực kia dính sát vào nhau, khiến hai người kích động đến mức đầu óc chỉ toàn tiếng ong ong. Lâm Tiêu cảm thấy bản thân cái gì cũng không suy nghĩ được nữa, hắn liếm liếm môi Tô Bạch, tay trượt xuống dưới, tiến vào trong quần ngủ của Tô Bạch, nhẹ nhàng xoa nắn.

Tô Bạch nhỏ giọng cầu xin: đừng…

Lâm Tiêu thô giọng nói: đừng cái gì mà đừng, đều đã cứng ngắc thành như vậy, để tôi giúp cậu.

Tô Bạch nghiêng đầu sang chỗ khác, xấu hổ gần chết, nửa thật nửa giả từ chối bàn tay của Lâm Tiêu, bản thân lại thở hổn hển.

Lâm Tiêu nuốt một ngụm nước bọt, một bên tiếp tục động tác một bên cắn lên lỗ tai Tô Bạch, trầm thấp hỏi: cậu bình thường không tự giải quyết sao?

Tuy rằng nam giới không có ai là không làm qua chuyện này, nhưng Lâm Tiêu cũng không thể tưởng tượng được bộ dáng Tô Bạch luôn luôn nghiêm trang đang DIY*. (*thôi khỏi giải thích nhé…)

Tô Bạch thở ra một tiếng đầy dụ hoặc, nhưng bản thân vẫn không hay biết: có, lúc nhớ cậu…..tớ cũng tự mình làm như vậy…

Lâm Tiêu kích động tới mức trái tim đập ầm ầm dữ dội, một phát bắt được tay Tô Bạch đặt vào thân dưới của mình, dịu dàng nói: vậy cậu cũng giúp tôi một chút, tôi khó chịu.

Tay Tô Bạch hơi run, cẩn thận luồn vào năm chặt lại.

Ngoài dự kiến của Lâm Tiêu, thủ pháp của Tô Bạch vô cùng thành thạo, lực đạo nắm giữ vừa phải, sau khi nhận ra được điểm mẫn cảm của Lâm Tiêu, đầu ngón tay còn thỉnh thoảng gãi mạnh vào chỗ đó…

Lâm Tiêu giọng nói càng thêm khàn khàn: không ngờ được, kỹ thuật của cậu không tệ.

Tô Bạch chột dạ: làm gì có…

Tô Bạch cắn cắn môi, vừa thở hổn hển vừa đứt quãng giải thích: không phải vậy! Tớ thấy trong tài liệu viết, dục vọng ở nam giới nếu không thường xuyên được giải quyết, sẽ làm tăng cao xác suất viêm tuyến tiền liệt, tớ còn, tớ có muốn kìm nén cũng không được…tớ chỉ cần nghĩ đến cậu là sẽ sản sinh ra dục vọng, căn bản là ức chế không nổi, hơn nữa gần như mỗi ngày tớ đều nhớ cậu, có lúc còn từ sáng tới tối đều nhớ cậu, vì thế bình thường, tớ… tớ tự làm có chút nhiều… giờ không phải, là quen tay hay việc sao…

Lâm Tiêu lần thứ hai bị tên bệnh thần kinh này giải thích cho sung sướng đến muốn bay lên, cúi đầu mạnh mẽ chặn lại miệng Tô Bạch, tốc độ tay tăng nhanh.

Hai người đồng thời đạt đến đỉnh điểm.

Tô Bạch trên người ướt đẫm mồ hôi, nằm nhoài trên người Lâm Tiêu thở hổn hển một lát, sau đó mới nhổm người dậy lục lọi ở đầu giường, không biết từ đâu lấy ra được túi khăn giấy, rút ra mấy tờ đưa cho Lâm Tiêu, nhỏ giọng nói: lau một chút…

Lâm Tiêu nhận lấy giấy, cúi đầu lau.

Trong phòng tràn ngập mùi vị nhàn nhạt, thời thời khắc khắc nhắc nhở bọn họ lúc nãy đã làm chuyện gì.

Lâm Tiêu ném cục giấy trong tay đi, thả lỏng người nằm ở trên giường, dùng một ngón tay đặt lên phần gáy mềm mại của Tô Bạch, vuốt ve một đường dọc xuống dưới phác họa lại xương sống lưng của cậu, bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi một câu: cậu còn nhớ đã từng tặng sách cho tôi không?

Tô Bạch yếu ớt nói: nhớ.

Sợ Lâm Tiêu nhắc lại chuyện này vì muốn cười mình, Tô Bạch còn vội vội vã vã bổ sung một câu: lúc đó tớ chỉ hi vọng kết quả học tập của cậu tốt lên, có thể cùng tớ thi chung một trường đại học.

Lâm Tiêu cười cười: kỳ thực bộ đề thi kia, cùng với quyển của Vương Hậu Hùng, đều nằm trong hòm đồ dưới gầm giường kí túc của tôi, tất cả đều do tôi đường xa mang tới.

Tô Bạch sửng sốt một chút, hỏi: vì sao?

Lâm Tiêu bóp bóp chóp mũi nho nhỏ của cậu: không vì sao hết, đồ cậu tặng cho tôi, tôi làm sao nỡ bỏ lại cái này mang đi cái kia? Cái cốc tráng men kia tôi vẫn dùng suốt hai năm, mỗi ngày đến lớp đều cầm theo.

Tô Bạch ngại ngùng ừ một tiếng, nằm xuống sát bên Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu dùng ngón tay cuốn lấy tóc Tô Bạch rồi lại buông ra, ngữ điệu ấm áp: cậu đối xử tối với tôi, tôi đều biết cả.

Tô Bạch vươn tay ôm eo Lâm Tiêu: cậu tốt với tớ, tớ cũng đều biết……hồi cấp ba tớ vì tiết kiệm tiền mua sách, bữa trưa cũng không ăn tử tế, cậu mang cho tớ đồ ăn ngon, còn gạt tớ là do mua thừa……thật ra cậu chính là muốn cho tớ ăn ngon hơn một chút, lại sợ tổn thương lòng tự ái của tớ, tớ đều biết cả, bộ quần áo kia chắc cũng như vậy đi.

Lâm Tiêu vui mừng thở ra một hơi: không tệ, cũng không đến nỗi quá khờ.

Tô Bạch mỉm cười, nâng đầu từ trên gối qua gác lên ngực Lâm Tiêu.

Lâm Tiêu cúi đầu hôn nhẹ lên tóc cậu, ôn nhu nói: ngủ đi

Từ đêm này trở đi, đồng chí Tô Bạch nguyên bản đã chuẩn bị tâm lý cả đời làm nghiên cứu khoa học cống hiến cho tổ quốc vĩ đại, bắt đầu bước trên con đường tà đạo không lối về, trở thành trụ cột vững chắc cho tổ chức chuyên ngược cẩu F.A…….