Tác giả: Túc Mễ Xác

Chương 100: Bày bố (2)

TrướcTiếp
Lúc này vừa mới đi ra ngoài, đúng lúc đụng vào Tiêu Dịch, Hải ma ma do dự một chút, đuổi theo bước chân của Đại công tử, Tiêu Dịch ngừng lại, “Ma ma có chuyện gì?”

Hải ma ma ngước mắt liếc nhìn, lời dặn dò của Tiêu lão phu nhân còn ở bên tai, không để cho Tiêu Dịch biết được, dẫn người đi tới thì cũng muốn lặng lẽ tránh ra, cũng chỉ nhắc tôi tớ không cho nói chuyện lung tung. Trong lòng Hải ma ma giao chiến, cuối cùng thất bại, chỉ nói: “Nếu thiếu phu nhân kia thiếu cái gì, lão nô đi chuẩn bị.”

Tiêu Dịch nhíu mày ừ một tiếng, tiếp tục đi tới nhà kề.

An Nguyệt Thiền vừa thấy được Tiêu Dịch, lập tức bò dậy từ trên giường cúi chào, sửa sang lại quần áo xốc xếch. Chỉ là càng sửa sang, không biết sao càng lộ ra mảng lớn da thịt trắng như tuyết, nhất là chỗ cặp ngực cao vút.

“Thiếp thân không biết phu quân tới, dáng vẻ như vậy thật là thất lễ.”

“Không sao, thân thể nàng yếu, nghỉ ngơi đi.” Tiêu Dịch vịn bả vai của nàng, để cho nàng nằm lại trên giường. Bên cạnh, nha hoàn hầu hạ thấy thế tới đây giúp đỡ, đặt một cái gối mềm sau lưng An Nguyệt Thiền. Nàng dựa lưng vào phía trên nhìn thẳng với Tiêu Dịch, vui mừng đầy mặt.

An Nguyệt Thiền hít một hơi thật sâu, “Phu quân, muội muội nàng như thế nào? Hôm qua là thiếp không đúng, lại là không chu đáo, để cho nàng chịu uất ức.”

“Không cần suy nghĩ nhiều, nàng tạm thời yên tâm nghỉ ngơi, mấy ngày nữa ta đón nàng về phủ tướng quân.” Lời của Tiêu Dịch bình thường, ba năm trước đây An Nguyệt Thiền cũng đã quen loại Tương Kính Như Tân này giữa bọn họ, thậm chí cũng không thể nói được cảm giác khoảng cách thân mật. Nhưng nghe được muốn đón nàng về phủ tướng quân, có thể thấy được là thừa nhận địa vị chính thê của nàng, nhất thời nước mắt chứa trong hốc mắt.

Nàng chăm chú nhìn Tiêu Dịch chốc lát, chậm rãi nói: “Phu quân, thiếp và chàng thành hôn tuy là có nguyên do khác, nhưng phu quân từng nói sẽ bảo đảm Thiền Nhi cả đời áo cơm không lo, tôn thiếp như thê, phu quân suy nghĩ thay Thiền Nhi khắp nơi, thiếp không cách hồi báo. Nếu phu quân thật sự thích muội muội, thiếp đồng ý ngồi ngang hàng với nàng, không biết ý phu quân như thế nào?”

An Nguyệt Thiền nói xong thì lông mi khẽ run rẩy, cằm buông xuống chờ Tiêu Dịch trả lời nàng.

Tiêu Dịch không trả lời vấn đề này, nhìn chăm chú vào nàng nói: “Nàng vừa mới trở lại, mọi chuyện không rõ ràng lắm, chuyện này cứ khoan nói ra. Chờ thân thể nàng khá hơn chút, ta cho người thu dọn đồ đạc đón nàng trở về, cuối cùng cũng không tiện ở nơi này làm phiền lão tổ tông.”

An Nguyệt Thiền gật đầu một cái, ánh mắt lóe lên, đột nhiên nói: “Không bằng ngày mai hãy đón thiếp thân trở về phủ đi, nghỉ ngơi ở nơi nào cũng vậy.”

“Cũng được, hôm nay nàng cứ tiếp tục điều dưỡng thân thể, ngày mai ta phái người tới đón nàng. Ta còn có một số việc phải đi về xử lý.” Nói xong, Tiêu Dịch bèn đứng lên.

“Phu quân đi từ từ.” An Nguyệt Thiền dịu dàng nói một câu, bình tĩnh nhìn bóng lưng của hắn, ánh mắt từ từ thay đổi kỳ dị, lại có vẻ nghi ngờ. Nàng không chắc rốt cuộc là Tiêu Dịch có ý gì, năm đó nàng gả cho hắn, cũng chỉ là gặp may đúng dịp, nàng cam chịu lấy thân trong sạch làm bộ mang thai làm sinh mẫu của Dục Ca Nhi!

Hôm nay ba năm qua đi, nàng không ở kinh thành ba năm, rất nhiều chuyện cũng không quá rõ ràng, nhưng nghĩ đến vẻ ngoài Thẩm Họa hơi tương tự với mình và giọng nói uyển chuyển giống nhau kia. Nữ nhân Tiêu Dịch cưới tiếp có bóng dáng của bản thân, đáy lòng mới coi như an tâm không ít. Chắc là ở đáy lòng Tiêu Dịch, nàng đã chiếm chút địa vị, nàng hy sinh như vậy, dựa vào những ân tình này sao phu quân lại có thể phụ lòng.

May mà mới vừa rồi Tiêu Dịch lại không hỏi tới những việc trải qua khi nàng mất tích ba năm kia, nàng cũng không cần nhớ lại cơn ác mộng đó, cũng định chôn giấu đi. Chỉ cần vừa nghĩ tới những việc trải qua trong ba năm kia, cả người An Nguyệt Thiền lại giống như bị nước đá thấm đẫm, từng luồng từng luồng ý lạnh rợn khắp toàn thân, từ từ thấm vào da, vào tuỷ xương của nàng. Nàng hận hàm răng run lên, nàng nhất định phải chôn điều bí mật này vào trong bụi bặm, hệt như chưa từng xảy ra.

Tiêu Dịch vừa rời phủ, gặp mặt Cầu Dũng, “Ngày mai, An Nguyệt Thiền về phủ tướng quân, tất cả tiến hành theo kế hoạch. Nàng ta muốn làm gì, chỉ cần nhìn chằm chằm, không cần ngăn cản.”

Cầu Dũng kinh hãi, “Nàng ta đã không thể chờ đợi như thế? Dạ, thuộc hạ hiểu.”

Tiêu tướng quân phải ra khỏi thành hai ngày, đánh ngựa tới trước lại lạnh lùng nói: “Họa Nhi muốn ở phủ đệ của ngươi quấy rầy mấy ngày, tạm thời cố gắng chiêu đãi. Nếu mà trở lại để cho ta thấy nàng gầy, đến lúc đó xử theo quân pháp.”

“Cái gì? Tướng quân, không phải là ngài cãi nhau với biểu tiểu thư ư? Ngài chưa nói rõ ràng với biểu tiểu thư à. An Nguyệt Thiền này cũng chỉ là. . . . . .” Kể từ Cầu Dũng cưới thê, cũng dần dần thông suốt phương diện này, há miệng đã nói chắc chắn.

Sắc mặt của Tiêu Dịch càng khó coi hơn rồi, trừng mắt liếc, trực tiếp rút roi đánh ngựa rời đi.

Sau khi Tiêu Dịch điều nhiệm về Kinh Thành vẫn phụ trách tuần phòng doanh, chức trách chính là bảo vệ an nguy của Hoàng Thành. Hiện tại thế cuộc trong kinh rung chuyển, hoàng thượng đã nhiều ngày chưa từng lâm triều, chỉ dưỡng bệnh ở trong điện Dưỡng Tâm. Có phải đã hôn mê bất tỉnh hay không? Trong triều rối rít suy đoán, hiện tại bệ hạ chỉ tiếp kiến mấy nguyên lão Nội Các tin tưởng, đều là bề tôi cốt cán tam triều, ngay cả thái tử cũng chưa từng triệu kiến, cho nên trong ngoài triều đình lòng người bàng hoàng.

Ngay cả thái tử, người kế vị tương lai, cũng không gặp, hoàng thượng là thái độ gì? Trước đó, lúc hoàng thượng tức giận còn từng tuyên bố muốn phế thái tử, có phải bè phái của thái tử đã chọc hoàng thượng nghi kỵ hay không? Mọi người lắc lư không chắc, chỉ quan sát thế cục thận trọng từ lời nói đến việc làm. Hiện tại, Kinh Thành lại giống như một cây cung lên dây căng thẳng, đụng một cái liền bùng nổ. Bởi vì trò cười đám cưới của Tiêu đại tướng quân hôm qua, trong kinh nổi lên một ít gợn sóng, nhưng rất nhanh đã bị loại cảm giác khẩn trương này ép xuống.

Hôm nay, Tiêu Dịch vừa vặn tuần tra an nguy của Hoàng Thành theo thường lệ, đánh ngựa đến tường Bắc Hoàng vắng vẻ nhất. Hắn đi lên tường thành, binh lính thủ vệ nhìn thấy đại tướng quân tuần tra, nắm giáo càng thêm thẳng tắp sống lưng.

Hắn đứng ở bên tường, đôi tay khoác lên trên tường bảo hộ, nhìn về phương xa. Hắn từng dẫn theo Thẩm Họa tới chỗ này, hắn cõng nàng đi lên, để cho nàng xem phong cảnh nơi này. Bởi vì mỗi khi đến gần tối, lúc mặt trời chiều chính là thời điểm đẹp nhất, hệt như cảnh sắc giờ phút này.

Dưới ráng chiều đỏ rực cuồn cuộn thiêu đốt giống như trái tim nam nhi hết sức chân thành, bên ngoài thành quách một mảnh mênh mông, sông đào bảo vệ thành lẳng lặng chảy xuôi, nghiêm túc mà trang nghiêm. Nơi xa sông núi trùng điệp, tối đen đứng vững ở trong trời đất, làm cho người ta đột nhiên sinh ra một cảm giác hào hùng.

Bọn họ ở chỗ này nắm tay ngắm cảnh, Họa Nhi từng hỏi hắn là làm sao phát hiện chỗ này? Lúc đó, hắn chỉ nói là có một đại ca đã dẫn hắn tới, người này chính là tiền phế thái tử Lưu Hằng. Khi đó, hắn còn là Thành vương Điện hạ anh hùng mới vừa đánh bại Hung Nô trở về. Tiêu Dịch cũng mới vừa mất mẫu thân, Thành vương dẫn hắn tới nơi này, để cho hắn phóng tầm mắt tới một cảnh hào hùng này.

Nói cho hắn biết nam nhi có lệ không dễ rơi, càng phải có chí lớn, Tiêu Dịch từng nhớ Thành vương nhìn xuống dưới nói từng chữ từng câu. Hắn muốn để cho thiên hạ to lớn này trong lành an lạc, ca múa mừng cảnh thái bình, muôn dân an cư vui mừng, chiến tranh vĩnh viễn ngừng lại.

Tiêu Dịch nhớ những thứ này, càng lớn lên càng thêm khâm phục, dấn thân vào quân doanh với thái tử Lưu Hằng cùng nhau cố gắng để tạo nên Đại Lương như vậy.

Chỉ tiếc thái tử Lưu Hằng công cao chấn chủ, khiến hoàng thượng nghi kỵ, lại nhất thời tin vào lời gièm pha, lại cách chức thái tử điện hạ làm thứ dân. Hiện nay thái tử không tài không đức, nếu để cho hắn kế vị, lại có kẻ Hung Nô lòng muông dạ thú Tống Tử Quận kia trà trộn, còn gian thần như Bùi Thái Phó nắm giữ triều chính, cơ nghiệp giang sơn trăm năm của Đại Lương nhất định bị hủy trong chốc lát, chịu khổ nhất định là dân chúng Đại Lương.

Cho nên đây cũng là nguyên nhân lớn nhất mà Tây Bắc hầu đồng ý giúp phế thái tử lên ngôi. Lúc trước, ước nguyện ban đầu khi bọn họ dấn thân vào quân doanh ra sao, không phải là vì bảo vệ Sơn Hà Cẩm Tú của Đại Lương, bảo vệ quốc gia.

Bóng đêm dần dần bao phủ, khiến sông đào bảo vệ thành mơ hồ ở trong một vùng đêm tối, Hoàng Thành đóng cửa. Vào trước khi đóng cửa, Tiêu Dịch ra khỏi thành tụ hợp với một đội người ngựa, cánh rừng rậm rạp ánh lửa sáng lên. Tiêu Dịch lặng lẽ đi qua, gật đầu với người dẫn đầu. Người dẫn đầu kia oai hùng tài giỏi, cũng không mặc áo giáp, cung kính nói: “Ta chính là Cao Húc, tướng thủ thiết chưởng doanh dưới trướng Tây Bắc hầu.”

“Làm phiền Cao tướng quân.”

Thiết chưởng doanh của Tây Bắc hầu và Tiêu gia quân của Tiêu Dịch đều nổi danh quân đội tinh anh. Cao Húc tự báo thân phận, Tiêu Dịch đơn giản hỏi han hai câu với họ, Cao Húc bèn bảo người đi vào chỗ sâu của cánh rừng. Một bóng dáng gầy gò đứng thẳng bên cạnh xe ngựa, đang đứng chắp tay nhìn về cánh rừng như có sói tru phương xa. Sống lưng kia nhìn mặc dù gầy yếu, nhưng mà lại rất ngay ngắn thẳng tắp bất khuất như tùng bách vậy.

“Điện hạ.” Tiêu Dịch ba hai bước tiến lên quỳ gối xuống đất.

Lưu Hằng nghe tiếng nói, xoay người, cũng cất bước đi qua, hắn xoay người lại đỡ Tiêu Dịch, *d&d#[email protected]^d<.com> nhưng bởi vì lưng đau khẽ nhíu chân mày, “Thối Chi nhanh đứng dậy. Nên là ta hành đại lễ này với ngươi, ngươi cứu thê tử của ta, bảo vệ con của ta, là ân nhân của Lưu Hằng ta.”

“Thần nên làm. Nói lý lẽ, Điện hạ là quân, ta là thần, thần tử trung quân chính là bổn phận. Nói về nghĩa, ta với Điện hạ tình nghĩa nồng hậu, biểu hiện như tay chân, bảo vệ huynh tẩu đều là thần phải làm.”

Lồng ngực Lưu Hằng chấn động, cười ha hả, “Lưu Hằng ta có tài đức gì có thể có huynh đệ này, chính là may mắn ba đời của ta. Thối Chi nhanh đứng lên đi.”

Tiêu Dịch đứng lên, lần này Lưu Hằng không thể nán lâu ở phụ cận kinh thành, nhưng lòng hắn có vướng bận, “Vợ ta, con ta như thế nào rồi?”

“Điện hạ yên tâm, họ tạm thời ở nhờ bên trong nhà Tây Bắc hầu, chưa từng chịu khổ.”

“Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.” Hắn vui mừng lặp lại mấy câu nỉ non, mượn nửa vầng trăng cong chiếu xuống ánh bạc, trong nháy mắt đáy mắt tuôn ra nhu tình.

“Điện hạ, nơi đây không nên ở lâu, hôm nay chạy tới Hằng Dương trước, có ta hộ tống. Nếu Điện hạ có nghi ngờ trong lòng, trên đường bàn lại với thần.”

Hằng Dương là địa giới sát bên gần nhất với Kinh Thành, Lưu Hằng vốn được bí mật đón trở về từ Kinh Châu thì phải đi thẳng. Hiện tại, Tây Bắc hầu đã trú đóng ở đó, ngay sau đó Tiêu Dịch lại đến Hằng Dương tụ hợp bàn bạc việc lớn. Nhưng, Lưu Hằng kiên trì muốn đi Kinh Thành tự mình gặp Tiêu Dịch trước, Tây Bắc hầu mới để cho Cao Húc hộ tống đến chỗ này.

Lên đường đi Hằng Dương trước, mới vừa rồi Cao Húc tự mình chém giết một kẻ trinh thám lén lút tới cùng Tiêu Dịch, lấy ra Yêu Bài, quả nhiên là người của Bùi Thái Phó. Mặc dù Cao Húc không ra tay, Tiêu Dịch cũng đã sớm phát hiện, một lát đang muốn giết chết. Nhân lúc hắn tuần phòng không ở Kinh Thành mấy ngày, cũng không dễ dàng dẫn tới người khác hoài nghi. Nhiều năm qua, Tiêu Dịch và Hầu phủ vẫn trung lập ở trong triều, chỉ thuần phục hoàng thượng, có điều Bùi Thái Phó muốn giúp vị Đông cung kia, lúc nào cũng đề phòng hắn.

Đi một buổi tối đến Hằng Dương, nghỉ ngơi sơ qua, Tiêu Dịch bèn hẹn Tây Bắc hầu cùng đi gặp Điện hạ. Tây Bắc hầu vừa hận vừa yêu đối với con rể tiêu chuẩn này, chắc là cũng có loại cảm giác chua xót con trai mình không thành tài được, thành tài đều là con người khác.

Đến buổi tối, ba người ngồi trên thư phòng, trải bản đồ trong cung và bố trí kinh thành ra ở trên bàn gỗ phân tích thế cục, Tiêu Dịch nói: “Thần đã sắp xếp xong bên trong kinh thành, một khi xảy ra biến động thì có thể khống chế. Có điều hai phần ba cấm vệ quân trong cung đều là do Mông tướng quân phụ trách, đó là thân tín của Đông cung và Bùi Thái Phó.”

Còn dư lại một phần chính là thân vệ của hoàng thượng, trực tiếp nghe lệnh của Thánh thượng. Mà, Tây Bắc hầu nhận được mật thư của hoàng hậu nương nương ở cung Từ Ninh, hoàng thượng đã hôn mê nhiều ngày, thời gian tỉnh lại càng ngày càng ít, đại nạn sắp đến, ít ngày nữa thì có thể sẽ băng hà. Cho nên nếu hoàng thượng đột nhiên băng hà, dự định xấu nhất chính là cung biến đoạt ngôi vị hoàng đế. Nếu thái tử hiện tại lên ngôi, lại cung biến, cần phải để sử quan ghi lại một nét, danh bất chính ngôn bất thuận.

Mà dự định tốt nhất chính là ít ngày nữa hoàng thượng tỉnh lại, do văn thần ủng hộ Lưu Hằng trình lên việc xấu của thái tử, tập hợp xin bệ hạ phế bỏ thái tử. Trước kia, hoàng thượng cũng đã nảy sinh ý định phế thái tử. Nhưng bây giờ chỉ cần để thái tử kia buông lỏng cảnh giác, lộ ra nhiều nhược điểm hơn, Tiêu Dịch sớm sắp xếp điểm xúc động phẫn nộ quần thần, một lần đánh đổ này.

Tây Bắc hầu hé mắt, “Cũng không đáng sợ, hoàng hậu chắc chắn giúp Điện hạ đi lên ngôi vị hoàng đế.” Ý kia nói rõ ràng chút chính là nếu hoàng thượng băng hà, thân vệ sẽ nghe lệnh của hoàng hậu. Đến lúc đó, trong cung có hoàng hậu trợ giúp, nhất định có thể đợi được binh mã của bọn họ đuổi đến trong cung.

Hai người bọn họ chỉ chờ Lưu Hằng làm quyết định!

Lưu Hằng nhìn bản đồ trong cung quen thuộc, biểu hiện trên mặt lúc sáng lúc tối ở dưới ngọn lửa chập chờn, cực kỳ nghiêm túc, hắn khạc ra từng chữ từng câu, “Yên lặng theo dõi biến hóa.”

Một đêm này ngọn đèn ở thư phòng cháy hết lại thêm vào, ba người suy diễn rất nhiều tình thế có khả năng. . . . . .

Bên kia mặt trời vĩnh viễn không có đêm đen, ở Kinh Thành bên Đông Cung Thái Tử cũng đang bí mật cầm đèn soi thảo luận ban đêm. Hiện tại, thái tử bị hạn chế không dễ xuất cung, ngay trước khi hôn mê hoàng thượng lại hạ ý chỉ thái tử vào cung yết kiến phải có ba người trở lên cùng đi, người cùng đi phải bao gồm Lý Lập Thiên giám sát Đại Lý Tự mà bệ hạ uỷ nhiệm, một vị cựu thần cốt cán đảm nhiệm Nội Các. Trước kia, nếu hoàng thượng có thể nghi kỵ tiền thái tử Lưu Hằng, hiện tại cũng có thể nghi kỵ Đông cung. Huống chi, trước đó mỗi một việc mà thái tử làm khiến hoàng thượng hết sức tức giận, cũng mơ hồ phát hiện động tác bọn họ muốn mưu vị, càng ngày càng kiêng kỵ.

Hiện tại, hoàng thượng bởi vì xung đột lẫn nhau với “Độc cao” trên người công chúa Tương Vân, bị bệnh ở Dưỡng Tâm điện không ra ngoài. Thái Phó và Tống Tử Quận nhân lúc này lặng lẽ vào Đông cung, vẻ mặt thái tử buồn thiu, “Thái Phó, không phải là ngươi phái người đi Kinh Châu đuổi giết Lưu Hằng rồi hả? Tại sao không thuận lợi?”

Bùi Thái Phó tung hoành quyền mưu nhiều năm, lại là thua một bút, cũng là cau mày ngầm chứa tức giận, “Để cho hắn chạy thoát rồi.”

“Có biết người bảo vệ Lưu Hằng là ai không?” Thái tử khẩn trương hỏi tới.

Bây giờ, bọn hắn lại không đoán được là người phương nào đang trợ giúp Lưu Hằng, thì cũng không có cảm giác nhạy bén lắm. Chỉ có vị Đông cung này cả ngày chỉ biết ca múa, mỹ nhân, Bùi Thái Phó cười lạnh, “Điện hạ, ngay cả việc này cũng không nhìn ra à? Cựu thần đưa cho ngài bản thu thập lại là một quyển cũng chưa từng lật xem?”

Thái tử nhất thời chột dạ, “Mấy ngày nay không chỉ có phụ hoàng dưỡng bệnh, thái tử phi cũng mắc phải bệnh cũ, bổn điện không có tâm tình gì.”

Bên cạnh, Tống Tử Quận tuy không lên tiếng, đáy lòng lại liên tục cười lạnh, có điều hành vi thái tử không đức này chính là thứ hắn muốn thấy, vì vậy bèn trả lời: “Hẳn là Tây Bắc hầu và Tiêu Dịch.”

Thái tử kinh ngạc, sắc mặt nhất thời trắng bệch, “Hai người bọn họ liên kết? Chẳng phải là bổn điện nguy hiểm rồi. Cho dù đã kêu Bình Nam Vương để lại quân đội và Tương Tây Vương vào kinh giúp bổn điện, nhưng sao có thể chống lại hai vị này liên thủ.”

“Điện hạ chớ vội, trận đấu này giờ mới bắt đầu. Vi thần đã xếp vào một con cờ vào bên cạnh thân phận của Tiêu Dịch, chỉ cần chúng ta có thể tìm được chứng cớ bọn họ cấu kết, hoàng thượng tỉnh lại biết được nhất định sẽ rất là tức giận, vị trí thái tử của ngài sẽ chỉ vững chắc như núi. Cho dù đến lúc đó bọn họ bức vua thoái vị, cũng là loạn thần tặc tử ra quân vô danh, không được lòng người, không thành tài được.”

Bùi Thái Phó thật sự là hài lòng đối với vị Tân Khoa Trạng Nguyên mà mình một tay dìu dắt đi lên này, xoa xoa cằm, “Là vậy, Điện hạ nhất định phải ổn định, thu lại tính tình, cố gắng thay mặt giám quốc, san sẻ thay hoàng thượng, mong bệ hạ sớm ngày tỉnh lại đích thân xử lý chính vụ.”

Thái tử nghe được trấn an mới chậm rãi vững vàng lại, “Thái Phó nhất định phải giúp bổn điện. Nếu bổn điện có thể đi lên ngôi vị hoàng đế, nhất định không quên ân tình của lão sư.”

Bùi Thái Phó cười ha hả, trong mắt là * sắp xếp hừng hực vô tận, Tống Tử Quận híp đôi mắt đen càng lóe ra ánh mắt quỷ dị. Hai người nhìn thái tử nhát như chuột, không thể nói đen tối chiếm cứ ở chỗ sâu tâm tư từng người.