Tác giả: G

Chương 13: Mô tuýp cũ

TrướcTiếp
TaeKyo chưa tỉnh lại, đứa nhỏ thì phải nằm trong ***g kính vì rất yếu. Lão đại suy đoán được kẻ gây ra là ai nhưng vẫn phải đợi em trai tỉnh lại hoặc tìm ra bằng chứng để đảm bảo đúng là hắn.

“Em ấy chưa tỉnh sao?”, Đại Q vén lọn tóc loà xoà trên trán cho Tea, vuốt ve nhẹ khuôn mặt của cậu, bất giác thở dài. Tae của anh đã ngủ hai ngày rồi.

Lão Đại ngồi bên cửa sổ, tay nắm chặt điện thoại chờ tin báo từ lão Nhị, căn bản không để ý đến Đại Q.

“Bà ngoại đã thuê người tìm bằng chứng. Bà biết ai là thủ phạm.”, đưa ánh mắt nhìn qua Lão Đại.

“Ừ, tôi cũng biết nhưng không đảm bảo chính là hắn”, lão Đại khẽ cau mày đáp lại.

“Bố tôi làm nhiều chuyện không tốt, nếu thật là ông ta, xin anh, tống ông ta vào tù đi”.

Lão Đại trầm mặc nhìn Đại Q, cứ nghĩ những chuyện xấu xa mà phu nhân phải trải qua đáng ra phải được giấu kín, hoá ra đến Đại Q còn biết nữa.

“Mẹ tôi quá bao dung, tội ác của bố chính là cao ngất ngưỡng. Tôi đã từng không quan tâm đến ông ta….”, nâng tay Tae lên hôn nhẹ lên tay cậu, “… Nhưng ông ta dám động đến những người qua trọng của tôi, tôi thiết nghĩ để ông ta tồn tại làm gì”.

Nhà tù là nơi đáng sợ, ám ảnh đến tận tâm can mọi người dân. Chỉ cần vào tù thì sẽ hoàn toàn mất đi ánh sáng mặt trời, mất đi giới tính vì chỉ cần muốn sẽ bị các ông lớn trong tù đè ra, hãm hiếp nhục mạ đến khi thành ngốc tử điên khùng.

“Cậu cũng ác liệt thật, đó giờ có vẻ nhìn lầm rồi”, Lão Đại cười nhẹ, thong thả đứng lên ra khỏi phòng nhận điện thoại.

Đại Q nhìn theo bóng lưng lão Đại khuất sau cửa rồi mới hôn lên trán TaeKyo. Thật sự không thể chịu nổi nếu không thể nghe được giọng em ấy.

“Tiểu Tứ”, lão Đại tựa vào tường nghe điện thoại.

“Cmn ơ#?|¥|Ơ$/?’ chính là ông ta! Nhưng cuốn băng ghi âm phải có tiền mới lấy về từ những tên bảo vệ khu phố đó… Em chưa kịp mua lại thì quý bà kia lấy đi rồi! Số tiền đủ để bọn bảo vệ xoá luôn cuốn băng ấy!!”, xả một tràng rồi lão Tứ lại ôm ngực thở hổn hển. Cơn suyễn chết tiệt.

“Quý bà?” Lão Đại dời tầm mắt vào phòng, nhếch môi cười rồi cúp điện thoại, để Lão Tứ bên kia 囧 nhìn màn hình điện thoại tối om.

Quý bà đó là ai thì mọi người hẳn đều biết nhỉ, chính là bà ngoại của đại Q. Khẩu xà tâm Phật, dù ngoài mặt không hề ủng hộ cuộc hôn nhân của cháu mình nhưng cuối cùng lại cùng lão Đại đi tìm thủ phạm hại TaeKyo.

Đập mạnh tay xuống bàn trà khiến bàn run như sắp vỡ. Quý bà tức giận ngồi phịch xuống ghế, bà cực kì phẫn nộ, không nghĩ rằng thủ phạm chính là thằng con rể điên khùng đó. Bà đã đuổi hắn ra khỏi nhà lâu lắm rồi, phải nhờ đến thám tử riêng để truy ra.

“Mẹ…”, phu nhân lo lắng gõ cửa phòng.

“Ta nghỉ ngơi, con về phòng đi. Sẽ xử lý chuyện của con sau.”, tạm lánh mặt phu nhân, bà không muốn mắng cô con gái rượu của mình, chỉ vì thương tiếc người đàn ông kia nên quyết không ly hôn và mãi không dứt được. Chỉ khi có con cháu ở nhà, phu nhân mới thẳng thừng tống hắn rời đi, chối bỏ quan hệ.Thám tử truy ra, lão Đại truy ra chỗ ở tạm thời của người đàn ông kia, đã đến lúc nên nói tên hắn rồi- Tư Luỵ, bản chất người cũng như tên, bi lụy điên khùng chìm đắm trong tình yêu một cách bi quan và mù quán.

“Ở chỗ Đồ tể khu Số 10″, lão Đại chậc lưỡi, lại người quen, nhớ đến sự kiện trong bệnh viện() kia, lão Đại không nhịn nổi bật cười, khiến ông chủ và đại ca đang cùng chú tâm xem giấy tờ cũng phải ngước lên nhìn. Lão trừng mắt hù dọa, phất phất tay tỏ ý không có gì… Ông chủ và đại ca trao đổi ánh mắt “đứa nhỏ này, lâu rồi không được ăn ngon nên gan to ra rồi”.

Khu phố số 10. Căn cứ của đồ tể là ngay dưới một lầu xanh trá hình quán bar và tầng cao nhất của trung tâm mua sắm cao cấp ngay mặt tiền khu phố.

Lão Đại vô tình gặp quý bà trong lúc đến quán bar nọ. Tóc nhuộm đen vấn cao, khuôn mặt được hoá trang như trẻ ra hoàn toàn, mất đi cây gậy chống mà cao cao tại thượng nhìn qua lão Đại, khí chất Alpha bùng phát mạnh mẽ. Lão Đại theo phản xạ mặt trắng bệnh lùi xa thật xa, không bị quyến rũ mà bị đau nha!! Lão là hoa có hai chủ, còn bị cắn nữa nên căn bản không thể đón nhận Alpha hay tiếp xúc với khí chất quá mạnh.

Thu liễm lại, bà không muốn dọa sui gia sợ nên đành cười trừ bước vào bar trước, lão Đại thở dài nối gót theo sau.

“Đồ tể khu số 10″, lão Đại vội cách xa lần nữa khi quý bà cất lên giọng nói lạnh băng đồng thời cùng phát ra mùi Alpha mạnh mẽ, quyến rũ những nhân viên Omega ngụy Alpha. Lão Đại nhân lúc bà chất vấn người thì nhìn qua chung quanh quán, mờ ảo u tối, quầy bar thì nhiều máy móc và kệ tủ thì nhiều loại rượu, xoa cằm nghĩ đến lão nhị hay than vãn muốn tìm bar phù hợp khẩu vị để trải nghiệm, quán này cũng ổn đấ