Tác giả: Nhất Thưởng Tham Hoan

Chương 32

TrướcTiếp
Ở chỗ tối rình coi, Lâm Lam Đế vài lần đều thiếu chút nữa kiềm chế không được, trực tiếp muốn lao ra đem người ôm vào trong ngực, sau đó hảo hảo giáo huấn hắn một chút, không cần làm chuyện nguy hiểm khiến cho người ta lo lắng.

Kinh hồn táng đảm vượt qua hồ nước, Lâm Hoài mang loại khoái ý sống sót sau tai nạn, bất quá, chân như trước vẫn run nhè nhẹ vô lực, nghỉ ngơi một chút, lại bắt đầu nhẹ nhàng như mèo lén lút đi.

Kỳ thật kỹ thuật của hắn không được tốt lắm, sớm đã có cấm quân phát hiện tung tích của hắn, bất quá không dám nói mà thôi, đại nhân không dễ hầu hạ, còn tiểu nhân...... cũng giống nhau không dễ hầu hạ. Vào thời điểm Lâm Lam Đế đối hắn sủng ái đạt tới trình độ chưa từng có được truyền bá, ngày đầu tiên đến trường thái học liền làm nhiệt độ không khí nóng lên khi “đối đầu” cùng thái phó, hơn nữa càng ngày càng thái quá, vì thế có người đã nghĩ rằng, Lâm Hoài cùng Lâm Lam Đế đều chung một tính tình!! Đáng sợ!

Cấm quân ở trong lòng thầm kêu khổ, tiểu tổ tông, ngươi không hảo hảo nghỉ ngơi, nơi nơi chạy loạn làm cái gì nha, một hồi bệ hạ truy cứu để người xổng mất, không bị chém đầu mới là lạ. Thế nhưng bọn họ lại không dám can thiệp, ai chẳng biết Lâm Hoài là tối được Lâm Lam Đế yêu thích?! Chạy tới đối với Lâm Hoài khoa tay múa chân, sợ mạng không đủ?

Đương nhiên, Lâm Hoài không biết hành tung của hắn sớm bại lộ, còn một mình lăn lốc trong bụi cỏ rất đỗi hăng say.

Thật vất vả Lâm Hoài mới vượt qua ngự hoa viên. Cấm quân tuần tra ngự hoa viên thở phào nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng tiểu tổ tông này cũng đi rồi.

“Thập...... Thập nhất điện...... điện hạ!!” Thái giám canh giữ hình thất ở tây nam hoàng cung vừa liếc mắt một cái liền nhận ra Lâm Hoài, tiểu hài tử đầu bạc trắng, trên đời độc nhất một người, không còn ai khác!”Điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!!!” Thái giám quỳ mà không ngừng run run, tiểu ôn thần này sao lại đến đây? Không phải đang dưỡng bệnh sao!!?

Lâm Hoài yên lặng liếc gã một cái, nhấc chân liền đi vào bên trong.

“Người hạ độc ta bị nhốt ở chỗ nào?”

“Ở...... Ở hình phòng tận cùng bên trong.”

Quả nhiên, không ở hình bộ, mà là ở hình phòng “tư nhân” trong hoàng cung.

Thấy bóng Lâm Hoài vừa đi khuất, mới vừa đứng lên, đầu gối lại yếu đuối quỳ xuống, miệng bị Lâm Lam Đế che, “Dám kêu trẫm sẽ đưa ngươi vào nơi này xem thử ra sao.”

Thái giám đáng thương rưng rưng gật đầu như gà mổ. Hôm nay chẳng biết là ngọn gió gì thổi qua, thập nhất điện hạ vừa mới đến, sau lưng bệ hạ lại giá lâm.

Cẩn thận dẫn đường cho Lâm Lam Đế, chân thái giám run run. Sợ Lâm Lam Đế một cái không hài lòng liền đem gã tống đến nơi này, gã biết hình cụ nơi này lợi hại ra sao.

Lâm Hoài mới vừa tới gần hình phòng cuối cùng, đập vào mặt là một cỗ huyết tinh khiến kẻ khác buồn nôn.

“Ai?!” Ám vệ đang chuẩn bị đối với tên cả người đều là máu tiếp tục gia hình kêu lên.

Lâm Hoài đi tới, ám vệ này hắn có biết, là một trong những người hộ vệ hắn đi Uý quốc.

“Thập nhất điện hạ? Điện hạ thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế, ” Ám vệ lắp bắp kinh hãi, theo như gã biết, Lâm Hoài ít nhất phải nằm trên giường thêm vài ngày nữa mới có thể được Lâm Lam Đế thả ra cửa phòng, này...... Tựa hồ...... Là lén đi? Ngàn vạn lần đừng bị Lâm Lam Đế biết, bằng không không hay ho chính là lũ hạ nhân bọn họ.”Nơi này không sạch sẽ, thỉnh điện hạ hồi cung.”

Nghe được ám vệ nói đến thập nhất điện hạ, người bị trói rõ ràng có một chút phản ứng, bất quá phản ứng không lớn.

Lâm Hoài ngồi ở một bên, đối huyết ô không chút nào để ý.

“Hắn nói cái gì?”

Ám vệ kỳ quái liếc hắn một cái, hắn muốn đích thân thẩm vấn?!”Cái gì cũng không chịu nói, chỉ thừa nhận hắn hạ độc.”

Lâm Hoài nhíu mày, đem tờ giấy đã sớm viết tốt giao cho ám vệ, ý bảo gã đọc cho người nọ nghe.

Người bị trói huyết nhục mơ hồ, ngoại trừ da thịt trên mặt còn lành lặn, trên người tất cả đều là huyết nhục, máu chảy xuống mặt đất vang lên “Tí tách”, vô hạn khiến người ta sợ hãi.

“Điện hạ nói ‘ ta không biết cái ngươi gọi trung nghĩa là gì, cũng không muốn biết. Làm người gánh tội thay không phải chuyện dễ chịu gì, ta nghĩ ngươi cũng hiểu biết đầy đủ. Đối phương cho ngươi hứa hẹn to lớn gì, không ngại nói ra thử xem, làm cho ta mở rộng kiến thức là cái gì có thể mua tính mạng con người. ’”

Đối ám vệ mà nói, mấy chữ mở đầu kia làm cho gã mắt trợn trắng, tại sao lại không quy củ như vậy?

Hắn nào biết đâu rằng Lâm quốc đối lễ nghi tôn ti thập phần coi trọng, đối thành viên hoàng thất không tôn kính, chính là tội lớn mất đầu! Hắn cũng hảo mệnh, vào thời điểm Lâm Lam Đế đối hắn cảm thấy hứng thú, ba lần bốn lượt không tuân thủ lễ nghi nói “Ngươi” “Ta” cũng không bị truy cứu. Hiện tại Lâm Lam Đế lại ngầm đồng ý hắn vô pháp vô thiên.

Người bị trói toàn thân chấn động, rất nhanh lại im lặng.

“Một hồi chiếu theo phân phó của ta mà làm.” Lâm Hoài lại đưa cho ám vệ một miếng vải che mắt cùng tờ giấy có viết chữ.

Buồn bực mà đem mắt người kia buộc lại, ám vệ tuy rằng không biết Lâm Hoài muốn làm gì, bất quá gã cũng phải tuân mệnh, tuy rằng Lâm Hoài không có quyền lực quản ám vệ bọn họ, thế nhưng hiện tại gã ở hình phòng, đảm nhiệm thân phận thẩm vấn người này, nhất định phải nghe mệnh lệnh hoàng tử. Ám vệ vĩnh viễn không thể bại lộ thân phận!!

Lâm Hoài có phần hưng trí, rốt cuộc có cơ hội để đem bài tập tâm lý biến thái kia ra thực nghiệm thử!

Một tay lấy qua con dao nhỏ chậm rãi di động trên tay người kia, có thể làm cho gã cảm giác đau, nhưng vết thương không nghiêm trọng lắm.

“Ta muốn đem thịt trên tay ngươi từng chút từng chút một cắt bỏ, cho đến khi thấy xương.” Ám vệ thấy thế, lưu loát tạo ra thanh âm cứ như một miếng thịt đã bị cắt đi, không thể không nói, giả cực giống. Người nọ chấn động, như trước không nói.

Ngay tại trên thân người nọ tiếp tục “chơi đùa”. Mà ánh mắt gã bị bịt kín, tất cả cảm quan đều tập trung ở lổ tai, cảm giác sợ hãi từng chút một lan tràn dưới đáy lòng. Hơn nữa ám vệ cũng rất biết phối hợp “tiến hành” theo từng bước đi của Lâm Hoài, mà trên tay xác thực là đang truyền đến cảm nhận sâu sắc, người nọ nuốt một ngụm nước miếng.

“Ngô...... Tốt lắm.”

Lâm Hoài ý xấu dùng chuôi dao tại nơi các đốt ngón tay trái gõ xao, liền thật sự cảm giác như là đang cạo vào xương cốt, tay phải tuỳ tiện lộng chút tiếng vang, người nọ cơ hồ ngất đi.

Lâm Lam Đế đứng ở cửa nhìn tiểu nhân ngoạn đến bất diệc nhạc hồ, cũng lười kêu hắn quay về trên giường sớm. Nhìn chằm chằm vào Lâm Hoài, ánh mắt chậm rãi chuyển qua phần eo nho nhỏ, mông, không khỏi nghĩ đến, khi nào thì bộ dạng người này mới lớn?