Tác giả: Y Đình Mạt Đồng

Chương 39

TrướcTiếp
Hết tiết thứ nhất, Trần Vũ Tranh mỉm cười đến bên Ngu Đào, vẻ mặt thân thiện nói: “Ngu Đào, đã lâu không gặp.”

Ngu Đào mặt lạnh gật đầu.

Địch Lâm Thâm chửi mẹ nó ở trong lòng, thằng ngu này đừng có mà làm Ngu Đào biến về như ban đầu đó.

“Hai cậu quen nhau?” Bạn học lại hỏi bài Ngu Đào hỏi.

Trần Vũ Tranh trả lời: “Chúng tôi là bạn học hồi cấp hai. Không ngờ Ngu Đào lại thi vào Bác Minh.”

Ngu Đào thi tốt, cả trường đều biết, nhưng lúc đó không phải ở Bác Minh. Bác Minh là sau này mới đào cậu sang, nên Trần Vũ Tranh không biết là rất bình thường.

Bạn học đó hỏi Trần Vũ Tranh: “Trước cậu ở trường cấp ba nào?”

“Trường Thất Thập Nhị.” Trần Vũ Tranh cũng khôngn ngại nói.

THPT Thất Thập Nhị tuy không phải trường điểm, nhưng chất lượng dạy học vẫn được, không thuộc về ‘cấp ba hư’, nên cũng không ai có ý xem thường Trần Vũ Tranh.

Trần Vũ Tranh thấy có không ít bạn học bu sang đây, đều tìm Ngu Đào, hơi ngoài ý muốn, cậu ta không ngờ nhân duyên của Ngu Đào ở đây lại tốt đến thế. Mà cậu ta cũng phát hiện bạn cùng bàn của Ngu Đào không quá thân thiện với cậu ta. Chẳng qua, trên thế giới này không có vấn đề nào mà tiền không giải quyết được, không phải chỉ làm quen thôi à? Cậu ta lành nghề.

Vì thế cậu ta ho nhẹ một cái, nói với bạn học cả lớp: “Tớ mới tới, trưa hôm nay tớ mời khách ở căn tin, cảm ơn mọi người chăm sóc tớ.”

Các bạn cùng lớp chỉ cười, cũng không đáp lại. Có thể đến đây học, nếu không phải học không tệ, nếu không phải hoàn cảnh gia đình không tệ, hơn nữa thức ăn ở trường rất rẻ, ai cũng ăn được, học sinh học giỏi hoàn cảnh gia đình có thể không quá tốt thì trường đều có trợ cấp, không cần sầu về việc này. Vì thế ai cũng thấy không cần vì một bữa cơm mà nợ một ân tình, huống chi họ và Trần Vũ Tranh cũng không quen thuộc, càng không cần hơn.

Bầu không khí chợt có phần lúng túng, lớp trưởng không thể làm gì khác hơn là bước ra hòa giải, “Không cần đâu, chúng tôi không thịnh hành vụ này. Sau này ở lâu cậu sẽ biết, bạn học lớp mình đều rất tốt.”

Trong lòng Trần Vũ Tranh có hơi khó chịu, nghĩ những người này đang giả đò, nhưng trên mặt vẫn mỉm cười nói: “Tớ cũng không có ý gì khác, chỉ là mới quen các cậu, lại gặp được bạn học cũ, nên vui vẻ mà thôi, đúng không, Ngu Đào?”

Ngu Đào không lên tiếng, cũng không ngẩng đầu, tiếp tục giảng bài cho bạn học.

Thật ra cậu rất thích giảng bài cho bạn học, cũng không thấy phí thời gian. Dù sao đề bài một mình mình xem chỉ có hạn, nhưng mọi người cùng nhau xem đề, luôn sẽ có một hai bài cậu chưa từng thấy qua, cậu thông qua điều này để giải bài mới, đồng thời cũng củng cố kiến thức của mình, một công đôi việc.

Lớp trưởng cười nói: “Cũng đúng, có thể hiểu. Chờ trưa hôm nay cậu đi căn tin xem thức ăn, chắc chắn thoả mãn.”

Có bậc thang dưới, Trần Vũ Tranh cũng không tiếp lời với Ngu Đào nữa.

Một buổi sáng rất nhanh đã qua.

Bữa trưa, vẫn là “đoàn thể nhỏ” họ ăn cơm chung với nhau.

Lúc xếp hàng lấy cơm, Hướng Tân Kiệt đến trước mặt Địch Lâm Thâm, nhỏ giọng hỏi: “Tớ nói, Ngu Đào với Trần Vũ Tranh đó là chuyện gì vậy?”

Địch Lâm Thâm cảm thấy nói chuyện này cho Hướng Tân Kiệt biết chút thì cũng nên, dù sao Hướng Tân Kiệt coi Ngu Đào là bạn, còn nữa, hồi ăn Tết lúc ra ngoài gặp mặt, hắn có nói chuyện của Ngu Đào cho Hướng Tân Kiệt.

Trong cái nhìn của Hướng Tân Kiệt, Ngu Đào đã là anh dâu rồi, còn Ngu Đào có phải gay trời sinh không, có phải từng có một đoạn tình cảm không, không hề quan trọng!

“Trần Vũ Tranh là bạn học cấp hai của Ngu Đào, là bạn từ nhỏ với thằng loz đó.” Địch Lâm Thâm thấp giọng nói, “Cô lập Ngu Đào là nó bày đầu.”

Câu sau là Ngu Đào nói với hắn trong lúc nghỉ giữa giờ.

Thấy vẻ mặt Ngu Đào vẫn luôn không ổn, Địch Lâm Thâm đau lòng, nhưng chỉ có thể ở bên cậu, nói chuyện ở trường cũng không tiện, chỉ có thể chờ về phòng ngủ rồi nói.

“Mẹ cái thằng bitch đó.” Hướng Tân Kiệt nổi giận, “Dù thế nào, nếu nó dám tác quái ở địa bàn Bác Minh, tớ đánh chết con mẹ nó!”

“Đến lúc đó rồi xem. Tạm thời cũng không thấy nó làm gì.” Dù nói trước đây hắn nhìn ai khó chịu là có thể đập một trận, nhưng bây giờ hắn nhiều ít cũng phải chú ý chút, không thể bị xử lý kỷ luật. Không thì dù có đi cùng một trường với Ngu Đào, người ta chưa chắc đã muốn hắn.

“Ừm. Cậu đi khuyên Ngu Đào đi, bảo cậu ấy đừng để ở trong lòng. Tớ tìm mấy người canh chừng thằng ngu đó, có động tĩnh gì mình cũng dễ đề phòng.” Hướng Tân Kiệt không xác định bạn học trong lớp có thể chấp nhận chuyện như đồng tính không. Nếu chuyện của Ngu Đào và Địch Lâm Thâm bị Trần Vũ Tranh biết, lại còn tung ra, thì có thể sẽ phiền phức. Tuy giờ Ngu Đào có Địch Lâm Thâm và cậu ta, khẳng định không đến mức bị cô lập, nhưng trong lòng ít nhiều vẫn sẽ bị ảnh hưởng, thế thì không quá tốt.

Ngu Đào ngồi trên chỗ ngồi ngẩn người, dù biết giờ đã không phải là hồi cấp hai, nhưng mỗi khi nhớ tới, trong lòng vẫn có chút khó chịu.

“Ngu Đào, cậu làm sao vậy?” Giả San San bưng cơm sang đây, ngồi cạnh cậu, “Sao không có tinh thần gì hết? Ngủ không ngon?”

“Không có, chỉ là hơi mệt.” Ngu Đào tùy tiện tìm lý do.

Giả San San không ngốc, cô phát hiện Ngu Đào bỗng nhiên không cười nữa, bình thường lúc ăn cơm, Ngu Đào đều rất vui vẻ, nói chuyện luôn mang theo ý cười.

Trì Linh cũng phát hiện, nhưng không hỏi. Ai mà không có chút tâm sự chứ? Hỏi ngay mặt chắc chắn không hỏi ra được, chi bằng để người bên cạnh Ngu Đào hỏi, có thể còn có chút manh mối.

Địch Lâm Thâm và Hướng Tân Kiệt quay về, Địch Lâm Thâm đặt mâm thức ăn đến trước mặt Ngu Đào, “Ăn cơm đi. Có gà rán cậu thích, tớ lấy hai cái lận đó.”

“Ừm.” Ngu Đào cầm đũa, bắt đầu ăn cơm.

Không qua một lát, liền thấy Trần Vũ Tranh bưng mâm thức ăn đi tới, theo sau là lớp trưởng vẻ mặt bất đắc dĩ.

Lớp trưởng nhìn ra mối quan hệ của Ngu Đào và Trần Vũ Tranh thật sự không được tốt lắm, không thì không thể mặc kệ Trần Vũ Tranh. Dù không biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng thay vì Trần Vũ Tranh, cậu chắc chắn quen thuộc với Ngu Đào hơn, cũng gần gũi hơn, nên tất nhiên vẫn thiên vị Ngu Đào.

Mà Trần Vũ Tranh mới tới đã thể hiện mình rất ưu tú, còn muốn dùng một bữa cơm để thu mua bạn học, lớp trưởng cũng rất chướng mắt. Nhưng cậu làm lớp trưởng, nhất định phải yêu mến bạn học, giới thiệu trường cho bạn mới, nếu không cậu cũng chẳng muốn đi chung với Trần Vũ Tranh.

Vừa nãy cậu muốn kéo Trần Vũ Tranh sang chỗ khác ngồi, nhưng Trần Vũ Tranh không hề để ý cậu, tự mình đi tới.

Bên này chỉ còn một chỗ trống, nếu Trần Vũ Tranh ngồi, lớp trưởng sẽ không có chỗ ngồi. Như vậy lớp trưởng cũng rất lúng túng.

Hướng Tân Kiệt hoàn toàn chướng mắt Trần Vũ Tranh, liền nói: “Chỗ này có người rồi, cậu đi chỗ khác đi.”

“Người ở đâu?” Trần Vũ Tranh để mâm thức ăn xuống, liền ngồi xuống, “Không sao, đều là bạn học mà, nhường tôi một chút cũng được.”

Hướng Tân Kiệt chửi trong bụng: Ai cho mày là được, mẹ nó mày là thằng nào?!

Đúng lúc bạn học bên cạnh Giả San San được người gọi đi ăn, trống một vị trí, Giả San San liền nói: “Lớp trưởng, qua đây ngồi đi.”

Lúc này lớp trưởng mới hóa giải xấu hổ, ngồi sang. Nhưng cũng không muốn nói chuyện với Trần Vũ Tranh.

“Ngu Đào, cậu ở trường này như nào? Ở chung với bạn học tốt lắm nhỉ?” Trần Vũ Tranh cười hỏi.

Ngu Đào không hề muốn quan tâm cậu ta, cũng không nói chuyện.

Hướng Tân Kiệt mở miệng nói: “Đúng đó, Ngu Đào tốt tính, ở chung với ai cũng rất tốt cả.”

Lời này nếu đặt ở trước đây, e rằng bạn cùng lớp sẽ nghĩ Hướng Tân Kiệt bị bệnh, nhưng bây giờ, trong lớp thật sự không có ai không thích Ngu Đào.

“Thế thì đúng là hiếm thấy, nhớ lúc đầu…” Trần Vũ Tranh cười nói, không nói tiếp.

Lời này của cậu ta thật ra là muốn dẫn đường người khác hỏi thăm, dù sao nghe cứ như Ngu Đào mà Trần Vũ Tranh biết là không giống vậy.

Nhưng trên thực tế, chẳng có ai tiếp lời cậu ta. Ngu Đào bị Giả San San thông minh lấy sách tiếng Anh ra hỏi bài thu hút sự chú ý, không hề đếm xỉa Trần Vũ Tranh.

Cái loại nói chuyện có hàm ý này của Trần Vũ Tranh, họ đều nghe ra, nên mới không tiếp tra, cứ để cậu ta xấu hổ đi.

Địch Lâm Thâm cảm thấy cô gái Giả San San này đúng là rất biết dời sự chú ý. Có lẽ cô ta cũng nhìn ra được gì đấy. Con gái mà, trước giờ trực giác rất chuẩn, hoàn toàn không cần nghi vấn, vì thế thật sự cảm giác được gì cũng không lạ.

Một bữa cơm ăn mà có hơi mất hứng. Nhưng về phòng học, Ngu Đào lại bị bu quanh hỏi bài, trái lại nhất thời khôn để ý Trần Vũ Tranh nữa.

Chuyện này khiến Địch Lâm Thâm hiếm có lúc không làm mặt lạnh, hắn còn ước gì người khác giúp Ngu Đào phân tán lực chú ý một chút nữa. Cộng thêm bị nhiều người vây quanh, Ngu Đào ngay cả cái bóng của Trần Vũ Tranh cũng không thấy, hoàn mỹ!

Sau khi tan học, vì không cho Trần Vũ Tranh làm phiền Ngu Đào, Địch Lâm Thâm lấy thức ăn đem về ở căn tin. Trường cho phép lấy đem về, chỉ là ăn xong ở phòng ngủ thì phải dọn dẹp, nên mọi người thích ăn ở căn tin hơn, ăn xong đưa mâm tới chỗ thu là được, còn có thể tán gẫu với bạn học coi như thả lỏng, cũng rất tốt.

Ngu Đào về phòng ngủ trước.

Thật ra lúc xế chiều cậu đã không còn để ý nữa rồi, nhưng cậu thật sự chán ghét Trần Vũ Tranh, nên cũng không vui nổi.

Lúc Địch Lâm Thâm về, thấy Ngu Đào đang pha trà sữa, dường như cũng không phải không vui, hơi yên tâm được đôi chút.

“Ăn cơm.” Địch Lâm Thâm đóng cửa, bỏ thức ăn lên bàn.

“Ừm.” Ngu Đào đáp, cũng đặt trà sữa lên bàn.

Địch Lâm Thâm ôm chầm cậu, hôn mặt cậu một cái, nói: “Đừng không vui.”

Ngu Đào thanh tĩnh lại, dựa vào vai Địch Lâm Thâm, buồn buồn nói: “Tớ chán ghét cậu ta.”

“Tớ cũng không thích cậu ta.” Địch Lâm Thâm một tay khẽ nắm lấy cổ Ngu Đào, “Cậu ta đã tới rồi, mình cũng không còn cách nào. Nhưng cậu ta tới thì sao? Có thể ảnh hưởng gì đến cậu? Dù cậu ta có nói chuyện cậu là đồng tính ra thì sao? Dù sao mình cũng sẽ ở bên nhau, cứ để cậu ta ép đi. Hơn nữa dù cho đến lúc đó người khác không chơi với mình, mình vẫn còn lẫn nhau, ít nhất thì còn Hướng Tân Kiệt, đúng không? Vì thế tuyệt đối sẽ không xuất hiện cục diện như hồi cấp hai của cậu. Nhà tớ cậu cũng biết rồi đó, sao có thể đến trường quậy với nhà cậu chứ? Vì thế chuyện quá khứ đã là quá khứ, hiện tại và quá khứ không giống nhau, hai đứa mình cũng sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

Lời nói của Địch Lâm Thâm thật sự xoa dịu được Ngu Đào, Ngu Đào nghĩ kỹ chút thấy cũng phải. Cảm xúc khá hơn chút, rốt cuộc cười cười, nửa nghiêm túc nửa đùa giỡn nói: “Ừm, vậy cậu phải bảo vệ tớ thật tốt đó.”

“Yên tâm đi.” Địch Lâm Thâm hôn cậu một cái, cũng lộ ý cười.

Sáng sớm hôm sau, hai người dậy sớm đi tự học như thường lệ.

Ở cửa phòng tự học thư viện gặp được Ninh Phi.

Ninh Phi cũng là đảng dậy sớm, nhưng thường trễ hơn họ mười phút, cũng không ngồi học chung chỗ.

“Chào buổi sáng.” Ninh Phi chào.

“Chào buổi sáng.” Ngu Đào đáp.

Địch Lâm Thâm chỉ gật đầu, không nói gì.

“Cái đó…” Ninh Phi dừng bước, hơi do dự hỏi: “Ngu Đào, cậu và Trần Vũ Tranh quen nhau lắm à?”

Ngu Đào không biết Ninh Phi sao lại tự nhiên hỏi chuyện này, nhưng nhìn giọng điệu và dáng vẻ của Ninh Phi, cũng không có gì ác ý, cậu liền nói: “Không quen, tuy chung trường cấp hai, nhưng không hay nói chuyện.”

Ninh Phi gật đầu, nói: “Thế tớ nói với cậu vậy, là như này, tối qua, Trần Vũ Tranh đi chung quanh hỏi thăm chuyện của cậu, tớ thấy hơi kỳ quái.”

Địch Lâm Thâm nhíu mày lại, “Hỏi thăm Ngu Đào? Hỏi nghe chuyện gì?”

Ninh Phi nói: “Tớ cũng không nghe hết, chỉ nghe là hỏi Ngu Đào qua lại khá gần với nam sinh nào? Có bạn bè gì? Từng có bạn gái chưa linh tinh. Nhưng cậu ta mới tới, bạn cùng lớp không quen cậu ta, nên cũng không trả lời cậu ta như nào. Tớ thấy bầu không khí lúng túng quá, nên không ở thêm nữa.”

“Tớ biết rồi, cám ơn cậu.” Ngu Đào cười nói.

Tùy tiện đi, dù sao cậu đã không sợ nữa. Cùng lắm thì tốt nghiệp xong đập cậu ta một trận, lúc trước cậu không làm được, nhưng không có nghĩa bây giờ không làm được.

“Không có gì. Chủ yếu là…” Ninh Phi nhỏ giọng, “Tớ cứ có cảm giác người này không có ý tốt, nên cậu phải cẩn thận chút đấy.”

Ngu Đào gật đầu, “Yên tâm đi, trong lòng tớ biết rõ rồi.”

Ninh Phi cảm thấy Ngu Đào có đề phòng trong lòng là được, cũng không nói thêm nữa.

Ba người cùng nhau vào phòng tự học, đều tự bắt đầu học tập.

Địch Lâm Thâm vỗ vỗ tay Ngu Đào.

Ngu Đào cười với hắn, nói: “Không sao đâu.”

Địch Lâm Thâm ừ một tiếng, trong lòng bắt đầu bàn tính, không thể để quyền chủ động cho Trần Vũ Tranh nắm được, nếu không thì họ cũng quá bị động.

Vẫn phải động não, giải quyết tai họa ngầm này sớm chút mới phải.