Tác giả: Vân Phong

Chương 106: Bảo vệ lẫn nhau

TrướcTiếp
Mộ Dung Ý vừa hạ triều hồi phủ liền nghe ám vệ bẩm báo lại mọi chuyện, biết Hàn Hàn bị phụ thân mình gọi đi, chân mày nhanh chóng nhíu chặt, còn chưa kịp thay quần áo, đã vội vàng chạy tới Hạc cư.

Thính lực của hắn rất tốt, từ xa đã nghe thấy Hàn Hàn nói lời bất bình thay hắn. Giọng nói của nàng thanh thúy mềm mại, giống như mưa phùn thấm vào tận đáy lòng, khiến trái tim cũng trở nên nhu hòa. Nhưng hắn còn chưa cảm nhận sự ấm áp này xong, trong Hạc cư lại truyền đến tiếng thét phẫn nộ của Mộ Dung Phong, con ngươi hẹp dài lóe lên sự tàn nhẫn, nhịn không được mà lên tiếng.

Vào phòng nhìn thấy Hàn Hàn vẫn bình an đứng ở đó, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, duỗi tay đánh nhẹ vào ót nàng một cái: “Không phải bổn vương đã nói với ngươi, ngươi là nữ đầu bếp riêng của bổn vương, trừ lời của bổn vương, thì không cần nghe lời của bất cứ ai hay sao? Ngươi quên mất lời của bổn vương rồi à? Ai kêu ngươi làm gì, ngươi cũng đều đồng ý.”

Hàn Hàn che ót, biết lời này của hắn là nói cho những người khác trong phòng nghe, cố ý ai oán liếc nhìn Mộ Dung Ý một cái: “Tuy ta là khách quý mà ngài mời đến, nhưng bọn họ dường như đều không thừa nhận, nhất quyết muốn gặp ta, ta còn có thể làm gì chứ? Ngài cũng biết, con người của ta luôn mềm lòng lại tôn trọng trưởng bối, sao có thể không biết xấu hổ mà buộc lão nhân gia ngồi chờ.”

Mộ Dung Ý không nói gì, da mặt tiểu nha đầu này càng ngày càng dày, vươn tay xoa ót của nàng một chút, quay đầu nhìn về phía Mộ Dung Phong: “Phụ thân đặc biệt gọi Hàn Hàn đến đây, là có việc gì?”

Từ khi Mộ Dung Ý tiến vào, sắc mặt Mộ Dung Phong đã lập tức thay đổi.

Đối với đứa con trai này, ông ta không hẳn là ưa thích. Lúc trước cưới mẫu thân Mộ Dung Ý chẳng qua cũng chỉ vì sắc đẹp của đối phương, nhưng người dù đẹp thì nhìn nhiều cũng sẽ không còn hứng thú, sau hai ba năm đã bị ông ta ném ra sau đầu.

Sau lại vì tranh giành vị trí gia chủ, nên khi mẫu thân Mộ Dung Ý vừa mất, ông ta đã lấy Tằng thị.

Vì để Tằng thị yên tâm, ông ta càng thờ ơ đối với đứa con trai Mộ Dung Ý này. Cho dù biết hắn ở trong phủ chịu nhiều khắt khe, cũng chưa từng ra mặt vì hắn một lần, thậm chí lúc Mộ Dung Ý bị bắt phải rời kinh khi mười tuổi, ông ta còn âm thầm thở phào một hơi. Đã không còn Mộ Dung Ý, hài tử Tằng thị sẽ trở thành trưởng tử đích tôn, về sau Tằng thị nhất định sẽ càng tận tâm giúp đỡ mình.

Chỉ là thế sự khó lường, vốn dĩ ông ta nghĩ rằng mình đã tính toán tốt, nhưng lại không ngờ, hơn mười năm sau, Mộ Dung Ý lại lấy thân phận Trấn Tây Vương trở về kinh, hai năm sau còn trở thành Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã……

Nói không hối hận là giả, nếu biết đứa con trai này có tiền đồ như vậy, ngày trước ông ta còn cần phải hạ mình lấy lòng gia tộc Tằng thị sao? Để sau khi thành thân thật lâu, ông ta vẫn phải nhìn sắc mặt Tằng thị mà sống.

Nhưng hiện tại nói cái gì cũng đã muộn, Mộ Dung Ý đã không còn là tiểu súc sinh núp ở góc tường, ngẩng đôi mắt trông mong nhìn ông ta, chờ ông ta đến bảo vệ năm đó nữa. Hiện giờ hắn là Nhiếp Chính Vương quyền khuynh triều dã, nắm trong tay một phần hai binh quyền cả nước, là chủ tử tối cao của nhóm ám vệ khiến người khắp thiên hạ kinh sợ. Hiện giờ hắn là Nhiếp Chính Vương cao cao tại thượng, người khuôn mặt lãnh lệ vô tình liếc xuống muôn nghìn chúng sinh —— bao gồm cả ông ta.

Mộ Dung Phong đối với Mộ Dung Ý vừa có áy náy lại có sợ hãi, trong lòng chợt run lên. Nhưng ông ta đang ngồi trước mặt thê thiếp, cho dù run sợ, cũng không thể biểu hiện ra ngoài, thấy hỏi, ho khan một tiếng, nghiêm mặt nói: “Thân phận của con hiện giờ là Vương gia đương triều, trong tối ngoài sáng đều có không ít kẻ đang nhìn chằm chằm, mong có thể kéo con xuống. Tiểu thôn cô này lai lịch không rõ, dĩ nhiên vi phụ phải thay con điều tra rõ ràng.”

Lai lịch không rõ? Hàn Hàn liếc mắt xem thường, ngươi mới có lai lịch không rõ!

Khóe mắt đuôi mày Mộ Dung Ý hiện lên sự châm chọc: “Hàn Hàn vào phủ đã hơn nửa tháng, bây giờ phụ thân mới nhớ tới vấn đề tra hỏi, không cảm thấy quá muộn rồi sao? Còn có, tự bổn vương có thể tra rõ ràng, không phiền phụ thân lo lắng!”

Mặt Mộ Dung Phong đỏ lên, có chút xấu hổ buồn bực, dừng một lúc, đôi mắt nhìn về phía Hàn Hàn: “Vốn dĩ ta rất yên tâm với người mà con mang vào phủ, cho nên chưa từng để ý tới. Nhưng mà, tiểu nha đầu này mới đến nửa tháng, đã náo loạn đến mức cả nhà không yên. Nàng ta chẳng những khiến mẫu thân con tức giận sinh bệnh, mà đêm qua còn ra tay đánh Tiên nhi. Tiên nhi là muội muội ruột thịt của con, là chủ tử chân chính trong phủ, vậy mà một trù nương nho nhỏ như nàng ta cũng có thể đánh? Nếu chuyện này bị truyền ra ngoài, thì người bên ngoài sẽ nghĩ như thế nào về vương phủ? Mục vô tôn ti, dĩ hạ phạm thượng, ác nô lấn chủ…. Miệng lưỡi thế gian đáng sợ, đến lúc đó, uy nghiêm của Nhiếp Chính Vương có còn giữ được không?”

“Ôi” Hàn Hàn rụt rụt cổ, yếu ớt chớp chớp mắt nói, “Vị lão nhân gia này, ông quá xem trọng ta rồi, ta nào có lợi hại như lời ông nói? Không phải nói phu nhân bị ác quỷ quấn thân, buổi tối không thể ngủ sao? Sao lại biến thành 'bị ta làm cho tức giận mà sinh bệnh' rồi? Được rồi, cho dù thân thể không sạch sẽ nên thu hút tà khí nhập thể cũng là một loại bệnh, nhưng như vậy thì có quan hệ gì với ta chứ? Ta là một người khỏe mạnh, không phải cô hồn dã quỷ, làm sao có thể chạy đến quấy nhiễu phu nhân vào nửa đêm chứ! Còn nữa, rõ ràng hôm qua ta đã giúp Mộ Dung tiểu thư trừ tà, sao đến miệng ông lại biến thành cố ý đánh người? Thật là oan uổng! Tối hôm qua ta cảm thấy Mộ Dung tiểu thư có dấu hiệu bị oan hồn quấn thân, thần trí có phần không được tỉnh táo, nói hươu nói vượn, nên sốt ruột trong lòng, mới ra tay mong nàng ấy thanh tỉnh một chút, kéo thần trí của nàng trở về, hai nha hoàn của ta cũng có thể làm chứng. Ta làm chuyện tốt giúp người khác, ông không khen thưởng ta cũng thôi, nhưng lại chụp chiếc mũ lớn như vậy lên đầu ta, thật là làm người khác thất vọng.”

“Nói hươu nói vượn, căn bản không phải như thế, ta không hề bị quỷ bám vào người!” Mộ Dung Tiên đứng bên cạnh nghe xong giận dữ, trừng mắt phản bác, lồng ngực phập phồng kịch liệt. Đã từng gặp qua người không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy ai lại không biết xấu hổ như vậy! Cả gan đảo lộn trắng đen, quả thực đáng hận!

“Ta nói hươu nói vượn?” Hàn Hàn ngẩng cao đầu, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm Mộ Dung Tiên, bộ dạng không phục, “Vậy ngươi nói thử xem, câu nào của ta là nói hươu nói vượn? Chẳng lẽ Hạc cư không có quỷ náo loạn? Đây là việc mà người trong phủ người đều biết, chẳng lẽ ngươi muốn phủ nhận?”

“Ngươi ít đánh trống lãng đi, ta nói chính là ngày hôm qua!” Mộ Dung Tiên cắn răng, thấy bộ dạng oan uổng của Hàn Hàn liền hận không thể bước lên đánh nàng hai cái, hai tay nắm chặt, cực lực khắc chế tâm trạng của bản thân. Bây giờ đại ca vẫn đang ở đây, nếu mình ra tay đánh nàng ta, mới thật sự là vô lý. Dù sao phụ thân vẫn đang ở đây, chứng cứ lại vô cùng xác thực, nàng ta không tin tiện tì này còn có thể chống chế!

“À, thì ngươi nói ngày hôm qua.” Hàn Hàn dường như nhớ ra điều gì, tiếp đó liền nhíu mày khó hiểu, “Chẳng lẽ hôm qua ngươi không bị quỷ bám vào người?”

“Đương nhiên không có!”

“Nếu không có, vậy ngươi nói thử xem, ta ra tay đánh ngươi vì cái gì?”

“……” Mộ Dung Tiên chợt nghẹn, đương nhiên nàng ta biết Hàn Hàn ra tay đánh vì điều gì, bởi vì nàng ta mắng tiện tì này lả lơi ong bướm, là tiện nhân ai cũng có thể làm chồng. Nhưng khi đó là vì nhất thời kích động nên mới mắng như vậy, nếu hiện tại phải lặp lại một lần trước mặt nhiều người thế này, nàng ta thật sự không cất nên lời. Vạn nhất chuyện hôm nay bị truyền ra ngoài, thanh danh tiểu thư khuê các mà nàng ta bỏ công sức bồi dưỡng nhiều năm nhất định sẽ bị ảnh hưởng. Quan trọng nhất là đại ca vẫn đang ở đây, chỉ dựa vào mức độ sủng ái của đại ca đối với tiện tì này, thì nhất định sẽ không tha cho mình.

Mộ Dung Tiên do dự một lúc, Hàn Hàn lập tức tiếp lời: “Nhìn xem, ngươi là đương sự mà cũng không nhớ nổi, nếu không phải bị tà vật bám vào người thì là gì chứ?”

“Ai nói ta không nhớ, rõ ràng là ngươi nghe nói đại ca đến thanh lâu, trong lòng khó chịu, nên mới trút giận lên người ta!” Mộ Dung Tiên cắn răng,