Tác giả: Bản Lật Tử

Chương 43

TrướcTiếp
Editor: Yulmi2704

“Em thiết kế?” Hạ Tu ngạc nhiên, đúng vậy, sao anh lại không nghĩ ra cơ chứ.

Mặc dù Samuel cũng có chút danh tiếng nhất định trên thị trường quốc tế, nhưng trong nước trừ những người có liên quan trong ngành ra thì rất ít người biết về anh ta. Nhưng Đường Chỉ thì không giống vậy, lượng tiêu thụ tác phẩm truyện tranh của cô ấy rất khả quan, Weibo cũng có hơn 4 triệu người hâm mộ, có thể nói danh tiếng và sức ảnh hưởng của cô có thể xếp vào hàng có tên tuổi.

Giản Ngôn nghe Hạ Tu nói vậy đột nhiên cảm thấy lúng túng: “À, em cũng không phải nhà thiết kế gì, chẳng qua cũng học về thời trang, hơn nữa thành tích tốt nghiệp…”

Cô còn chưa nói hết câu, Hạ Tu đã cười một tiếng: “Anh không có ý này, anh cho rằng đề nghị này của em vô cùng tốt.”

Giản Ngôn dừng lại, chần chừ hỏi: “Thật sao?”

“Đương nhiên là thật.” Hạ Tu trả lời, “Anh tuyệt đối tin tưởng vào kỹ năng chuyên nghiệp của em, hơn nữa những thiết kế của em trong đợt hợp tác với Bunny lần trước cũng bán rất chạy, anh nghe nói bọn họ cũng có ý định tiếp tục hợp tác với em.”

“Việc này có thể là vì ngoài thiết kế của em ra thì chất lượng sản phẩm cũng vô cùng quan trọng nữa.” Nhưng với kế hoạch lần này của Hạ Tu thì không thể mong chờ gì vào người khác được, hoàn toàn phải nhờ vào thiết kế và sức ảnh hưởng của cô. Thực ra trong lòng cô vẫn không chắc chắn lắm.

Cô không sợ tên tuổi của mình bị xấu đi, dù sao nghề của cô cũng không phải là thiết kế, cô chỉ sợ đến lúc bách hóa Tinh Quang tổ chức buổi trình diễn mà lại không có mấy người đến, suy đi nghĩ lại vẫn cảm thấy rất thảm.

Dường như phát hiện ra sự lo lắng của cô, Hạ Tu cười nói: “Em cũng đừng đánh giá thấp bản thân, lần trước em giúp bọn anh thiết kế túi xách bản giới hạn cho Giáng Sinh, em có biết bao nhiêu người đặc biệt muốn có được nó không? Hơn nữa sau lưng em cũng không phải không có người ủng hộ, chúng ta sẽ tập trung tuyên truyền trước khi tung sản phẩm, bách hóa Tinh Quang sẽ là chỗ dựa của em, đừng lo lắng.”

Anh vừa nói vậy, trong lòng Giản Ngôn đột nhiên cảm thấy tự tin hơn, còn có chút ngượng ngùng.

Cô hít sâu một hơi, nói: “Em sẽ nhanh chóng phác thảo thiết kế, nhất định sẽ giao lại cho anh đúng thời gian hẹn với công xưởng.”

“Được.” Hạ Tu đồng ý, lại hỏi: “Việc này có làm chậm tiến độ bản thảo của em không? Anh nhớ em nói sắp đến hạn nộp rồi mà?”

Giản Ngôn: “Không sao, sau khi nghỉ việc ở bách hóa Tinh Quang em vẫn luôn vẽ mà, chỉ còn lại một ít nữa là hoàn thành rồi, giao cho trợ lý cũng được.” Vốn cô muốn trước mùa xuân sẽ không để cho trợ lý làm thêm giờ, không ngờ cuối cùng vẫn không thể không bảo bọn họ tới.

Hạ Tu nghe cô nói vậy thì thoáng yên tâm: “Tốt lắm, đợi lát nữa anh sẽ gửi tài liệu qua email cho em.”

“Được, cứ như vậy đi, em bắt tay vào thiết kế ngay đây.” Thời gian gấp gáp, cô nhất định phải tranh thủ từng giây từng phút mới được. Nhưng chuyện này vẫn phải nói một tiếng với Lâm Trân, dù sao cô ấy cũng là bà chủ của cô.

Sau khi cúp điện thoại của Hạ Tu, cô vừa bước nhanh về phòng làm việc của mình vừa gọi điện cho Lâm Trân. Điện thoại vừa được kết nối, không để cho Lâm Trân lên tiếng, Giản Ngôn đã nhanh chóng cất lời: “Lâm tổng, báo với chị là em đã nhận một dự án mới rồi.”

“…” Lâm Trân im lặng, cô nghĩ Giản Ngôn nói dạo này đang bận rộn yêu đương nên không có lòng dạ nào quan tâm đến công việc, không ngờ con bé này lại như vậy, cô không sắp xếp công việc thì lại tự mình đi tìm công việc khác. Lâm Trân qua một lúc mới hỏi Giản Ngôn: “Em nhận dự án gì?”

“Bách hóa Tinh Quang muốn tổ chức tình diễn bộ sưu tập khăn lụa, nhưng khâu thiết kế xảy ra vấn đề nên bây giờ thời gian rất cấp bách, em phải tập trung thiết kế trước đã.”

Lâm Trân vừa nghe cô nói phải cúp máy thì vội vàng nói: “Chờ một chút, hợp đồng thì sao? Thù lao nữa?”

Giản Ngôn: “Không phải đã nói thời gian cấp bách sao, làm gì có thời gian nói mấy thứ đó.”

Lâm Trân: “…”

Cô không còn gì để nói, thời gian có gấp đến mức nào đi chẳng nữa thì cũng phải ký hợp đồng chứ! Chẳng lẽ con bé định làm không công cho người ta sao! Coi như Giản Ngôn đồng ý thì thân là bà chủ cô đây cũng quyết không đồng ý.

Cô lau mặt một cái, nói với Giản Ngôn ở đầu dây bên kia: “Được rồi, chuyện này chị sẽ tìm Hạ Tu nói chuyện. Bản thảo kia em xong rồi sao?”

“Vẫn chưa, nhưng cũng không còn bao nhiêu, chị giúp em gọi trợ lý tới nhà, giao cho bọn họ là được rồi.”

Lâm Trân: “…”

Được rồi, coi như cô đã nhìn rõ, đây chính là yêu đến không màng tới công việc! Nếu đổi lại là trước kia thì đừng nói đến việc chưa thống nhất thù lao, kể cả giá có thấp thì con bé sẽ để cô tới nói chuyện với người ta trước!

“À, đúng rồi, mấy ngày nữa nhất định sẽ rất bận rộn, một ngày ba bữa của bọn em lại phiền chị nhé.”

Lâm Trân: “…”

Cô không phải bà chủ, là mẹ thì đúng hơn.

“Biết rồi, em đi đi.” Cô cũng phải liên lạc với Hạ Tu, nếu không đem được tiền dịch vụ về thì thật uổng cho người là bà chủ như cô.

Hạ Tu gửi tài liệu chi tiết cho Giản Ngôn xong thì bắt đầu cân nhắc tới việc có nên gọi nhân viên đã đặt xong vé máy bay và chuẩn bị đồ để đi tìm nhà thiết kế trở về hay không. Sau khi suy nghĩ một lúc, anh vẫn quyết định cứ để yên như vậy. Lúc trước không biết Hạ Thần lấy thông tin về dự án này từ đâu ra, bây giờ anh cẩn thận một chút vẫn hơn, đợi đến khi giao bản thiết kế của Giản Ngôn cho công xưởng xong rồi mới công bố chuyện này.

Hơn nữa nếu nhân viên kia có thể tìm được nhà thiết kề về thì sẽ có hai người thiết kế, như vậy cũng giúp Giản Ngôn giảm bớt gánh nặng. Còn nếu không thì cũng không có ảnh hưởng gì lớn, chẳng qua Giản Ngôn sẽ phải chịu khổ cực rồi.

Đang nghĩ tới đây thì tiếng chuông điện thoại vang lên, người gọi đến là Lâm Trân, nhất định là vì chuyện thiết kế. Đúng như dự đoán, vừa nhấc máy Lâm Trân đã nói: “Hạ tổng, tôi nghe nói Giản Ngôn nhận một hạng mục ở chỗ anh, con bé này trừ vẽ ra thì không hiểu gì hết, nhưng hai chúng ta đều là thương nhân, có phải nên ký một cái hợp đồng hay không?”

Hạ Tu theo bản năng cười một tiếng, Lâm Trân này cũng rất sợ Giản Ngôn bị thua thiệt.

Anh nói: “Lâm tổng nói rất đúng, hợp đồng lần này có thể dựa vào bản lúc trước để thương lượng, hơn nữa hiện tại chúng tôi đang cần bản thiết kế gấp nên đương nhiên số tiền thù lao nhất định sẽ cao hơn.”

Lâm Trân trợn mắt, mỗi năm đi theo Giản Ngôn lăn lộn với các nhãn hàng thời trang, cô chưa từng nghe nói đến việc một nhà thiết kế không chuyên về thiết kế như Giản Ngôn lại được trả thù lao như một nhà thiết kế chuyên nghiệp nổi tiếng thế giới, hơn nữa sẽ vẫn còn tăng thêm.

Mức giá này tuyệt đối không thua thiệt.

“Hạ tổng quả thực rất hào phóng.” Lâm Trân cười nói, “Cứ như vậy đi, bây giờ cũng không còn sớm nữa, sáng mai tôi đến bách hóa Tinh Quang gặp anh được không?”

“Được.”

“Cứ quyết định như vậy đi.” Lâm Trân vui vẻ cúp điện thoại, việc đầu tiên là gọi cho hai trợ lý của Giản Ngôn, bảo bọn họ đến nhà cô ấy đợi lệnh, sau đó mới gọi lại cho Giản Ngôn.

Giản Ngôn lúc này đang chăm chú vẽ bản thảo, mấy năm này cô cố gắng làm việc, bây giờ lúc khẩn cấp lại có thể hưởng thụ được thành quả mà mình đã rèn luyện. Trong tay cô có không ít bản thiết kế, mặc dù không dùng trong các bản truyện tranh được xuất bản nhưng cô vẫn luôn cẩn thận lưu giữ lại. Trong đó thiết kế khăn lụa cũng chiếm một số nhất định, nhưng nếu muốn hoàn thành một bộ sưu tập thì số lượng này vẫn chưa đủ.

Đang trong lúc chỉnh sửa lại bản thiết kế trước kia thì chuông điện thoại vang lên, cô vội vàng nghe máy “Alo” một tiếng. Lâm Trân ở đầu dây bên kia nói: “Chị vừa mới bàn bạc với Hạ Tu xong rồi, ngày mai đi ký hợp đồng, Hạ tổng ra tay rất rộng rãi đó nha.”

Giản Ngôn nghe đến đây thì nhíu mày: “Bây giờ người ta đang trong lúc nguy cấp, sao chị lại thừa dịp cháy nhà hôi của chứ?”

“… Chị thừa dịp cháy nhà hôi của lúc nào, tất cả đều là do anh ta tự nguyện có được không hả?” Cô nói tới đây không nhịn được xúc động, “Xem ra Hạ Tu thật lòng với em đó.”

“Đương nhiên em hiểu điều này hơn chị.”

“…” Lâm Trân quyết định chỉ bàn về công việc với cô, “Chị đã gọi trợ lý cho em rồi, ngày mai sẽ tới. Ngoài ra chuyện hợp tác với bên game lần trước chị nói em còn nhớ không? Hoạt động của Đường Chỉ qua mùa xuân sẽ được đẩy mạnh, bên phía đối tác vô cùng nhiệt tình, còn đặc biệt thiết kế cho em một câu chuyện rất đặc sắc, em có muốn lồng tiếng cho nhân vật của họ không? Đương nhiên thù lao sẽ phải bàn bạc lại.”

“Lồng tiếng? Thôi, lồng tiếng thì đi tìm người chuyên nghiệp đi, bây giờ em cũng chẳng có thời gian.”

“Vậy cũng tốt